Trong lòng y tá trưởng Trương đang xúc động, nhưng trong lòng Trần Trung Hoa lúc này lại đang nổ tung, mất hồn mất vía.
Ngay cả khi vào trường thi, vẫn không yên lòng được.
Trong một phòng thi khác, Tiểu Mãn phát hiện mấy câu hỏi này đều vô cùng đơn giản, làm tới câu nào cũng cảm thấy giống như đã từng làm rồ.
Cô ấy nhanh chóng hoàn thành bài thi mà vẫn còn thừa thời gian để kiểm tra lại.
Buổi trưa sau khi thi xong, Tiểu Mãn lập tức đi tìm những người khác cùng đi ăn trưa."là Anh đúng thương đáng." túi đi Tiểu câu lên một rồi nói lùng lạnh rời đeo Mãn.
Mãn hình suýt đã vừa Tiểu nghe kinh của này vì, nói nữa ta câu ngạc anh đứng thấy." nhìn không Tiểu anh ta Mãn vui." Trần khổ Trung đau nói Hoa. rồi khi thật hiện, lầm Trần mình vừa nhìn cô Sau phát nhìn Hoa, đã mặt Trung hoàn sự ấy hồn không cảm nãy cô xúc ấy. người mình như giờ làm hối tổn hận thương phải vô, sẽ thế bây vì mà một chẳng Nếu cùng sao. khi nhìn, Mãn nhiều nén nay thấy đã, Hôm trong Tiểu giận sau lòng anh rất ta." đứng Trung trước đuổi theo, cô Trần mặt chắn Hoa ấy." nhiều cảm mình thoải khi lời, Sau anh thấy ta nói này mái hơn ra lòng.""không cô Anh yêu ta! sinh ta hôn mình Anh mình hy ngờ của nhân không. câu đột nói cạnh lắc có này bây vứt, đầu cao nhiên nghe: "ấy bay, vì yêu có bay để cô Lúc lại trước thể mà của anh xa, Tiểu giờ bên không bỏ ở anh ấy thấy Mãn cô tình ta. mình này nhận cảm hoàn đàn người còn Cô ấy thấy ông ra giờ toàn không bây."anh làm Hoa, gì đấy Trần Trung? lúc thân Trần mà, vì bản không vì mình Tiểu Mãn Hoa đi mừng cô vui khi tự đang trước ấy đã thương tổn Trung làm còn rời Sau. kỳ sự sự cũng với bà sự với, mình thật có thân của có Thật gái lỗi và lỗi vọng bản chị ông. đã đi mất món cảm quan như nhất Anh mình ta thấy trọng đồ. không hay thôi ra là do ấy đã, nhận luôn đổi vẫn Không chỉ cô, mà như ta ta trước anh biết thay anh. anh quay ấy quay nếu chờ thì đấy về về vẫn, vẫn anh lương tâm đi hãy cô như còn giờ Bây đang chút. tôi thấy anh trước tôi mà hiện, nhìn tởm phát nữa Đừng mặt xuất. khỏi Trung Vừa Hoa cầu ra thấy đứng Trần thi nhìn đầu thang ở phòng đã. này thêm ở giờ chúng cơ không nữa, phố quê đã nữa anh sao Bây quay thể rồi, một về hội thôn em sau không cần cho thành ta? sau một nhìn đó ngang qua, như cái đi không biết Cô vờ ấy chỉ giả quen."Mãn Tiểu." không cũng nói Tiểu em Thế vẻ Thấy, trong ghét được còn mắt đương nhịn: "Trần Trung em sao bỏ, xứng Hoa thì yêu Mãn không." thôn Tiểu người thế có vợ của ta: "anh ở nông, không nhìn tin như mấy sao anh Hoa sao, nói quên Mãn câu mất dám Trần mình rồi thể Trung anh? đâu không Người chuyện yêu đương anh như hợp! không Mãn mới ra bằng ta sức anh về đó lấy khắp bối đình nơi thế người phố gia tìm cảnh, yêu thành nhưng khi Thậm sau lòng được phải lại Tiểu chí người. gì chẳng làm lại nhưng, cả nói hệ quan gì Nhà không, em hề em cũng có.
Trần cao là hoài lòng gọi là trong xa nhất Trung Thứ Hoa đó quan thứ bão trọng chính. không anh ta hạn, này bão cuối hề hoài cùng giới có Vì. ở không sao thật phải ta không, em chúng nói cũng Lúc còn nhau bên.
Trung anh tiếng sao dài thở vẫn: "Trần thể, tha một cho Mãn Hoa không em thứ Tiểu? rốt là Trung, nhất cuộc Hoa quan gì vào trọng anh Trần lòng cái này trong lúc?
Môn thi tiếp theo, Tiểu Mãn lại càng nghiêm túc hơn.
Mỗi một môn thi, cô ấy đều nghiêm túc kiểm tra lại mấy lần, cố gắng đạt được điểm cao.
Vừa thi xong, Hứa Nam Nam đã lập tức gọi điện thoại đến quân khu.
Mấy ngày nay cô không dám gọi điện thoại, sợ sẽ gây áp lực cho Tiểu Mãn.
Ba ngày nay cô đều lo lắng như thể cô mới là người tham gia kì thi đại học vậy.
