Nghe Tiểu Mãn nói mình không áp lực, đề thi vô cùng đơn giản, cơ hội đến thủ đô rất lớn, lúc này Hứa Nam Nam mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi cúp điện thoại, cô lập tức dọn dẹp phòng cho Tiểu Mãn.
Sau khi thi xong, các thanh niên trí thức phải về quê nhà chờ thông báo.
Lần này các thanh niên trí thức của đồn trú thôn họ Tôn rất tự tin.
Bởi vì học tập và ôn luyện thời gian dài thế nên ai cũng cảm thấy mình thi không tệ lắm, cũng cảm thấy đề thi lần này không quá khó, chắc hẳn việc thi đậu đại học cũng không phải việc khó." niên nói cảm thức xúc Một nữ trí thanh đầy. nhìn như thế bể còn khinh Bảo: "thì Nhị mãng, đã người đụng dì lỗ thường Bảo Đại hai Nhìn người, kìa sao lớn tính em đây như lại thế."thương bác những cứu sống giang sĩ một bị, giỏi lại muốn Tớ làm người." muốn ra hổ rối viên Tôi làm, minh xong Mọi phát những nghiên: "rít một tạo cười Mãn cứu nói, tỏ người bày Tiểu xấu. sáu của trúng, hành mình theo Tiểu năm lý đã thông cầm đô con theo, trên lý Mãn Tôn hành thủ mọi trú riêng ở hơn họ đồn của đi sau học vác, thôn báo người đường đại mình rồi tuyển vác rời mà hôm Ngày khỏi.
Bảo tới ấy nhìn đã mắt, Nhị lao đưa Cô sang." thổi đau đó hai cho dịu cháu lại tới Mãn thổi: "nắm dì tay không Dì, đi hai dàng Sau Tiểu có. bởi Bách hơn Cậu đã nay, nên lớn mấy khỏe cậu tuổi cao Thanh thêm của dinh cũng gien cộng dáng chín hơn bé vẻ dưỡng của tuổi bé chắc Lâm bé cùng, vì đứa mạnh nịch." Người nhiệt chuyện nói là trí thức huyết thanh một nam niên.""Cạn ly!"cậu thì, Mãn còn Tiểu sao? nghiệp dân chúng nhà lương để cứu nông, ta nghiên sẽ không thực Tớ của bị làm người thiếu. ly ly vọng này làm phòng cười quốc bộ cao hiện thực thành sau: "giơ, hy tới, của đây Nào trong nguyện, ta thể nóng Thanh trở vọng chúng có chúng ta một cạn muốn niên nước.
Tam Bảo cho đi nhà nên tới Hứa, ở dắt Nam nhỏ còn bị Nam Đại quá vì còn Bảo." mồm miệng nói niên thanh lợi Một lanh. nhau lại nữa lần Mười gặp chúng năm sau ta." nhỏ thà nói niên Một trí có nam dáng và trông thanh thức thật vóc." đời sẽ học nghiên cứu sự học với khoa quốc chị phấn Giống cường, cả nghiệp cô kỹ thuật đấu từng khoa mà ấy ấy nói như cô." thủ xuống vừa Mãn ở Tiểu Tại, trạm tàu gọi đô đã lửa thấy xe tiếng nghe. lùi cậu Lúc bé về, tới lao một cũng bị Tiểu Mãn bước đẩy sau.
Tháng lục, tục thông gửi thư báo xuống giêng được."
Tất cả tràn nhiệt nhau mọi trong còn, những lòng băng người bên quây, lại thanh với kia, huyết nhà trẻ niên bao trong phủ quần bên ngoài tuổi tuyết đầy." Dáng vẻ cực Thanh Tùng chọc trêu của Lâm con kỳ nhà gái lành vẻ giống dáng. nồi Bọn sắt nấu mật động của lang bão trong riêng, uống bàn họ những mình đậu phộng kích, luận hoài ăn và sôi nước cùng về được nướng khoai."đến tốt sẽ để, bảo phòng quốc bộ nghiệp quốc tớ gia Sau vệ khi."Dì hai! thi người của đều kém Các thức nhất trường thi được thanh họ niên, Tôn đậu thôn trí cũng học đồn đại đậu trú."chúng chỉ chút chiếm một nghĩa của xã giao, lại không để ta ngoại Tớ hội trở lợi dù nhà muốn thành chủ một. trời quây tại cho, thức quần lớn Trước tuyết người dưới nơi ngày thanh niên biệt mọi trí dành tạm."xem đừng nông dân nhé cậu, nói này với Tớ thường các.""ly, Nào cạn.
Đầu Hứa Nam Nam đầy vạch đen, bọn nhóc chỉ mới theo Lâm Thanh Tùng mấy ngày đã càng ngày càng không đứng đắn.
Cô đi tới gạt hai cậu nhóc ra, nhận lấy hành lý trong tay Tiểu Mãn, cười nói: "Thế nào, có mệt không, chúng ta về nhà nghỉ ngơi cho khoẻ trước, hai ngày sau lại đến trường học sau."
Tiểu Mãn kéo hành lý về lại bên mình: "Chị, em cầm được.
Sức của em lớn lắm đấy, lúc còn ở nông thôn, những thanh niên trí thức kia đều không khoẻ bằng em đâu." Cô ấy cười cười cầm hành lý trong tay, tỏ ra mình rất khoẻ mạnh.
