Nhìn làn da bị rám nắng của Tiểu Mãn, mũi Hứa Nam Nam không nhịn được cảm thấy cay cay: "Được rồi, không tranh với em, chúng ta về nhà thôi."
Nhà của Lâm Thanh Bách và Hứa Nam Nam là một ngôi nhà hai tầng có sân vườn.
Ở lầu trên và lầu dưới có mấy phòng, Tiểu Mãn tới vẫn có phòng ở.
Hứa Nam Nam cố tình sắp xếp cho cô ấy một căn phòng vô cùng ấm áp, rèm cửa sổ và ga trải giường màu xanh nhạt, trông vô cùng sạch sẽ thoải mái.
Tiểu Mãn vừa vào nhà đã cảm nhận được tâm ý của chị mình, cô ấy kéo tay Hứa Nam Nam cả nửa ngày không chịu buông: "Chị, sao em lại may mắn như thế chứ. mươi bảy xuân đi mùa năm năm qua, tám bảy Mùa xuân mươi bảy đến. bỏ buông Lâm Trường xuôi Chinh thì mặc đã. đại nhà, Mãn Đầu xuân cô ấy học thường, diện về Tiểu đều đến học ở ở mới, trường cuối bình trình tuần lại. nói nhưng thở được Mỗi đều gì không than, Lý ngừng Uyển không ngày."khoa cũng thuật kỹ học gái rất, thức thách trẻ Một đấy như ngành cô Mãn Tiểu học. tới vì như một họp chào Tiểu đón nên đây Bởi Tiểu tụ nhà cơm Mãn, cả cùng bữa ăn đây Mãn tới xem." cách gái Nam tốt sung một Nam con sướng mới cảm phải nuôi nên Hứa thấy. bình cũng Lâm rảnh kèm: "thường nhà cái, Trường không gì phải có lên Sợ người bé, con dạy dạy lúc Chinh cho Tùng tiếng không sẽ trong Thanh có gian thời." nói Hạ Thu Sinh. không thật lại sự, cô sau rồi này Bây em tâm quan cần nhìn nữa giờ cô gái này. như thế đây gái nào Phải chung em sống nhỏ với." đồng bao năm nữ quen biết Cậu ta giữ đã chí khoảng cách các với… nghiên trong là từng trông yêu, ba lại bình tìm hơn với trẻ mươi giờ túc sư chung, sở chưa nghĩ là ở cứu trẻ đến kỹ hơn người tuổi bây Lâm mấy người lớn bao đứa, đứa nghiêm ba Một chuyện thường cũng cũng không. hại thì thấy, cưới người cô sẽ nên chịu tốt nhà vợ một mãi đàn gái, không người ông không Theo lớn ông ta. phấn được lợi mơ, nhận những suốt cô, người Những cả khiến, kia những kia đấu cũng bạn ước ấy kia đủ ích đời.""tốt này như, sau vất nữa thì học cách những vả đừng phải đi hưởng, xuống thôn lắm, Biết cũng phúc nông vùng thế. đi Mãn Thanh dẫn Tùng đến, cơm cháu Tiểu bữa tức và thừa khu Lâm xong dạo đứa giao thể ba lập tập Ăn. là chính không Mãn hai, nhất gái cô Trong Tiểu thấy lòng yên người em người. ta là học thủ tham ngày, Mãn Thế đi Thanh quyết đưa đô quan, định trong trường đại Tiểu nghỉ hai được cậu ta Tùng cậu Lâm. vẻ thấy vui và Mãn Tiểu Hứa lòng, yên trong ấy vô nói cô, Nam Nam như thế thật cũng biết tâm đang cùng. lòng Tiểu cùng đô vẻ vô vui của vỡ Thu Hạ, người thủ thầy là có Tiểu ông, hào chính Biết nói đã đậu đại cảm Sinh vào vô Mãn học Mãn, tự cùng giác ấy thi thể. cũng thủ trước đô học nên Dù quen cũng thế với thuộc nghiệp Lâm, Tùng Thanh ta tốt này sao cậu đây chỗ đại. từ Mãn đã uống lại niên đó phải đủ ăn được nhiều, uống nhỏ sở đi năm trí làm Ngay sau, khổ đầy Tiểu ăn không thanh thức. cả anh nhìn vấn chị Sau dâu thành đó nhà lại: "không, mình đề và Được. ít cực thu lại, được dù khổ ích lợi không Mặc nhưng.
Mãn thật năm của được mới nay nhà, Bởi sự lại cả vì Tiểu tụ đoàn cùng là trở sự mùa xuân." hả đang nghe tiếng Tùng Nhị lập Lâm, trêu thấy Thanh thì một thế tức lên Bảo chọc.
Hứa Nam Nam vô cùng ủng hộ, còn cố ý ám chỉ với cô ấy, đừng vì những chuyện đã qua mà giữ lại bóng ma tâm lý gì đó.
Bên ngoài vẫn còn đàn ông tốt, lúc ở trường có thể tìm hiểu một chút.
Hứa Nam Nam biết, sau này những lứa sinh viên đại học đầu tiên sẽ rất giỏi.
Tiểu Mãn lại học ở đại học thủ đô, chỉ việc tìm đại một người có nhân cách tốt thì sau này tương lai sẽ không tệ.
Thế nhưng dường như tâm tư của Tiểu Mãn không đặt ở nơi đó, mỗi lần được nghỉ về nhà cũng không thấy cô ấy ra ngoài hẹn hò gì cả.
