Cấp trên cuối cùng cũng có chút ủng hộ Hứa Nam Nam, như là trong việc đất đai và chính sách đều có chút quan tâm.
Đã có đất đai và kĩ thuật, cộng thêm các học sinh Hạ Thu Sinh liên lạc ở nước ngoài, dần dần có những đầu tư nước ngoài vào trong nước để khảo sát.
Để thuận tiện cho công việc, Hứa Nam Nam đã ở thành phố Thâm Quyến này hơn nửa năm.
Đợi các khu công nghiệp bắt đầu đặt nền móng thì Hứa Nam Nam mới trở về thủ đô.
Lúc về đến nhà, bà Vu suýt nữa thì bật khóc. đứa đi mà nào có mua trẻ không thích mua này hàng chứ nọ Nhưng cửa? to việc oăm Oái cũng nào làm lớn những này thay cô lúc nhóc. có Nam tiền bên nhà là, chiều cái bắt Giang em đầu nuông chút con Như tụi. anh trong Nhưng bé, vẫn của người cô mắt nhỏ trước nhỏ anh phụ nữ là đứng bé anh đang. không người con, hạn của năng có tiềm biết là không Anh giới.
Lúc từ chầm Bách ôm thấy Nam khu cô, quân về Nam chỉ, Thanh Lâm anh không nào Hứa nói trưa câu lấy. lòng tàn một xây giác rất có từ lại dựng kì trong được, đó cảm khu Thấy em lạ trở từ đất hoang. ức sẽ Đó là một hồi vô giá.
Một người nhìn về tầm Nam phía số bắt những có dân đi cũng đầu." sáng ấy cô lên trẻ đứa như Ba thấy vậy mắt nói. đi ngoài theo trẻ ba Kéo đi ra thôi: "có tiền Đi thôi, chơi bây đứa rồi giờ dì. rể anh điên biết Lâm Thanh Hứa Đến ở có Bách không, chơi cuồng đầu bắt Linh nhà nhà vui. sóng sự cả mở đầu làn phát cửa, đến triển với và Nam nước Cùng bắt miền của rộng cải cách lan. già chồng hôn đã cũng kết người cũng xem năm, nhiều họ Hai rồi được vợ là." Giọng có khàn của Lâm Bách chút Thanh khàn. gì ăn cũng đừng được, Muốn sáo khách. nào nghe là trẻ vậy, bây chị giờ đứa cũng nói đều Em cho như. thân xây người đã rất là khu một thấy nên những vui khi đất trong Em bản đó mừng cảm dựng. ở ngơi tháng Nam một nghỉ Hứa được mới Nam từ Giang, Nam đến Linh nhà Hứa hơn.""chiều Chị, à chứ đứa sao được hư cháu em của mấy này làm mà. vài khuôn nét hào truyền nét từ Hứa là tương nhưng trên mang chất có, Kiến Nam có đồng mặt Hứa Nam đẹp chỉ cô ấy và cũng ấy vài hùng di khí Cô Sinh." lên một cô Lâm Thanh Bách cái trán hôn. đưa Tuy nhả xấu tiền thói mấy đứa sợ Hứa phung nhưng không tiêu ra Nam Nam ngoài ăn ở đồ, rất chúng ăn phí học theo khi ít thiếu là.
Nam nhọc dựa nói không thấy anh, chút nào: "lòng cảm vào cười Em Hứa khó Nam."không để muốn sự này Thật là những em việc phải làm.
Mua hồ Nam giày là, này đồng, từ về quần áo nào miền dép." Bà cũng nên nói tuổi không canh nấu được Nam lớn gà hầm, mẫu nữa Hứa bảo ấy đã cho Nam rồi cơm. giờ trưởng đã thành cô thả bé gái ngày nào hình Cô để thân, ngắn thành trở, thon tóc bây một. đi đứa lòng của em thấy đau, Xem cháu mà nó em muốn tụi mấy. em cảm thì lực ra Lúc chuyện cả nhiều nhưng trước làm, cũng thấy càng thật em năng làm nghĩ có bản gì thân không thứ mới rất được làm để em được. cũng có ta Con thì người nhà nhà có mình phải. hác về mặt rõ thấy Nam mặt hốc này bầu vốn, khuôn người rất là, mặt Nam lần ốm thì nhiều hơn có Hứa, trước đầy đặn bĩnh khuôn khuôn." xem Khi đi dịp nhìn Lâm Bách đầu: "rảnh anh có xem nên, cao Cô nào ngẩng Thanh cũng."này như thật xem vậy những bận không nói cái biết, con nghĩ là gì những ngày thanh gì nữa con cái Con niên. mà Nam đừng Hứa: "Nam hư có chiều Em trẻ nói bọn."
Ba đứa trẻ cảm động tới nỗi ôm chầm lấy cô ấy.
Thế là cô ấy dẫn bọn trẻ đi dạo một vòng, lúc về đến nhà thì xách theo lỉnh kỉnh đồ đạc.
Hứa Nam Nam thấy mua nhiều đồ như vậy, chau mày nói: "Sao lại xài phung phí như vậy, mỗi tháng em kiếm tiền lương cũng rất cực nhọc.
Phải chi tiêu tiết kiệm chứ."
