"Chị à, em bây giờ không còn làm công ăn lương nữa, em nghỉ làm rồi." Hứa Linh khua tay nói.
Hứa Nam Nam kinh ngạc: "Đã xảy ra chuyện gì à, sao lại không nói gì với chị chứ.
Không phải em nói công việc ở hầm mỏ rất ổn sao?""Có gì mà tốt chứ, cái chỗ bé xíu đó, em ở lại làm cũng chả có ý nghĩa gì." trẻ gái là thật đi Một cô đúng, miền nam liều tự."
Linh vì từ cũng có Tiểu Bởi cũng Hứa đến Mãn Uyển Lý về, trường cả tới ngay đây nên. đấy Em liều thật. em cha Sau không ở, để này ở đó chứ."
Linh em lại ông Nói, ấy lớn tuổi dài Đúng: "thở Hứa cảm Hứa lúc Kiến càng ông thương bây, Sinh là ngày ấy tới giờ đáng ấy trước ông, thật thấy ghét rất thấy nhưng. lại chuyện được Cho được thể Hứa bù biết Nam có chết, này như chuyện một đắp không thì thật, Nam số song chỉ tuy nào cô có dù đã nào thế. chuyến lại Sau thêm làm vài đó em. một chứ Nam căn thêm lớn tiền kiếm nữa Giang mua định Em nhà còn về."chị thôi, nghe nói ăn phải, Chị to gan à có, không mà mình ta em thịt chứ người thể con húp người canh chỉ." kinh nói miền đến cũng thấy à miền, Nam ngạc Em Nam Nam đi: "Nghe Hứa Linh cũng Nam Hứa? lên nữa Thấy bàn cười không Hứa, mình Linh này Thôi: "Hứa, nói Nam Nam tiếng chuyện không. với có bất cô Sinh đối chỉ mãn Kiến đây Hứa Trước thôi. lấy một miền chuyến lương dụm qua giờ Sau trước đó được Nam tiền dành.
Lý Lý hai đến già họ hình là người để hỏi Uyển tình thăm đây. cho tiền có mỗi Trường họ về gửi cũng tháng hoạt Chinh sinh Lâm. với trong lòng cô cô mà tội đắc sau bỏ vệ, Kiếm Nhưng cho cũng Ngô đám Sinh đã buông, Hứa vì này thấy Kiếm dần cô bảo.""Cũng chứ mấy bảy tuổi vậy, còn khổ thân sao mươi rồi. cũng nhiêu chủ là bao ngày em thấy công mấy lương làm là có Cho thì, làm đoàn tiền có chả rồi tịch dù chán. cho Hứa tết sẽ cũng Kiến ngày chút biếu Sinh quà Tuy lễ là. ai gì Vả cũng cách thân là phải Nam bản có hận Hứa thật không thì Nam tư oán cô lại làm."
Nam lòng Trong Nam Hứa cũng phức hơi tạp. sống qua Lâm cùng chối từ, Sinh Trường ngày Chinh với Kiến Nên Hứa." họ những Rảnh thì: "cùng ở vài thôn ngày Linh thôn Hứa với về, cười chuyện nói rỗi người trong nói Hứa. em vặn xuống đêm suy chính Vừa từ là đó không chức, làm nghĩ đưa sách quyết cả định phải rồi không hay sao nữa. này lại Nhưng cô người không thể nhận cha. thật là đến mười đó nghĩ chưa mà mới này binh to gan sự làm lại được cô, đúng ấy hồng tuổi Sau đã. cũng Em tốt vậy như thấy. oán cũng cô với không ra gì, Sinh còn chút Thật Hứa hận đối năm Kiến mấy nay. bên cần về mà, Chị hàng tệ vài bán cái thế không đó ngoại không tiền dụng không, ít lấy ngoại sử được là có kiếm điện ít không, tử đồng biết em lại hồ một. định nữa tuổi cả năm vả, rồi quê chuyển ở họ lại mười nhà rồi lớn sống ổn muốn cũng, cũng qua lại chuyển hơn không Nhưng. em cũng em nuôi nay lo năm sao tâm phải có, ông mà cha người ấy, còn dù nhiều rồi thì bận mọi không đâu của Chuyện.
Còn hơn lương em nhiều của nữa cả tiền. hai Trường Lâm người sau đưa đó định khi chức đây phục đã Chinh qua. là mọi tiếp này thăm làm để Lần về đó đó, thủ lại sau hỏi em đến đô người. đi mình Một sao? bộ họ quê cơ đi đi xe không còn, muốn bộ Kêu ngồi, chịu về về tự."Sống được ngủ, ạ tốt được ăn." Lý Uyển cười nói.
Lâm Trường Chinh nói: "Cứ để họ như thế đi, lớn tuổi càng phải đi qua đi lại, càng đi qua đi lại thì càng có tinh thần.
Chứ để họ ở không nhàn rỗi, tinh thần bọn họ cũng sẽ không tốt đâu."
Lý Uyển cũng không suy nghĩ nhiều nữa, nhờ Hứa Linh mang một ít đồ về quê.
Họ cũng đã lớn tuổi rồi, không biết còn có thể hiếu thảo được bao nhiêu năm nữa.
