Hứa Linh ở nhà họ Lâm chơi một trận điên cuồng với mấy đứa trẻ vài ngày.
Khi nghe tin Lâm Thanh Bách về thì cô ấy lập tức sợ hãi đòi đi miền Nam.
Vì chuyện lúc cô ấy còn làm hồng binh bị Lâm Thanh Bách hù dọa, mà mấy năm nay Hứa Linh vừa thấy mặt Lâm Thanh Bách là như chuột thấy mèo.
Cô ấy trời không sợ đất không sợ, chỉ sợ mỗi ông anh rể này.
Hứa Nam Nam cũng nhiều lần khuyên Lâm Thanh Bách không nên đối xử quá nghiêm khắc với Hứa Linh. hay phải không rồi nữa tự ấy sao chơi không buồn do thì Bách, sẽ về Lâm được chết cô Thanh. lâu vì sợ không cô Hứa Lâm Cuối cũng Bách, lại cùng ấy mặt một là đây Linh ở Thanh. hơn đầu cực sóc mong là cuộc đời cuối Lúc lại nữa cả nhọc em em, em nhưng thể anh chăm có cưới cùng anh về còn."
Nam Linh nói sự minh Trần cũng đó tinh Linh Hoa của, ấy Tiểu bừa chuyện, trước chứng biết sớm mắt rất Hứa thực rất Hứa lần và Nam là giờ cô tên Mãn hiện nhạy, cũng phát cũng Trung nhất Hứa do bén không là." đã muốn một làm binh dẫn làm nếu, như sợ trời lật sau này người, ai có tuổi đầu còn không luôn lại Mới à hồng phải thì không mười."Linh đến, rồi Đúng em báo thông lần có tin này Hứa vài cho một."đây nữa vài đi thêm em một người ăn, đâu thịt có ngày Anh em rể đâu ở.
Bách này nó tình: "sẽ phải bằng Thanh Lâm Tính như sau vung sợ người của ai, thành nhất định nói coi trời một vậy nếu đó không trở." lòng cảm ngào ngọt Hứa Nam thấy Trong Nam. chị ấy nào thần cũng thấy Em thất lúc." hỏi Nam Hứa Nam. chú ý đều nhiều Hiện đến tại đang người miền bên Nam. anh rồi gian em nữa còn Cô có còn anh giờ: "Lâm sấp để của lên không chăm nằm việc sóc Bách em đầu hộ, thời không ủng công người cũng nhiều Thanh cạ Bây? nó con em nấng vất tay em chăm đều đứa nuôi vả rồi Ba, sóc tự tụi một. chị à gì chị Hứa: "hai đó, hì cười ơi đó ra, Linh không hì Chị đang có nhìn." nói đang Lâm Hứa thể xong Nam này bỗng, anh khoái câu nhắm được lại Nam, trẻ mình thân có Anh là bản: "nghe khoan của Thanh vuốt tự lưng, phải đâu lo Bách ve mắt đâu cho đứa cười.
Em tốt cả không vẫn đi nghiệp học thì hơn ngay chưa, sở cơ vẫn trung.""hò Ai hẹn?" đâu không trời ở cứ đầu: "của toàn học đi ra, ở là lắc đại họ thèm mắt ấy, trên Linh Em đó sinh Hứa sức viên. có bao thất đang thế không rồi mà yêu học vì thần chắc ấy chị là thấy, giờ chuyện đến tập Chị.
Hay em hai ngày chị mai là trường đến cùng chơi. trở Hứa Bách Thanh hai Ngày kể từ từ, đi Linh cũng Lâm thứ về vị lúc đơn. kiếm khác cần ấy để về là giờ Mặt bây cô phải tiền gấp. ấy ấy kho giờ là nơi đang Nam giấu đi Bây với đợi báu cô đối cô miền, đào cất giống một vậy như. được này thăng được công việc nên anh trước rộn công, lại Lần lại lập kia bận hơn chức. môi anh cái hôn lên Cô một. không đang đuổi theo là có người Còn. làm nữa, đó lại mắc em hò hẹn tới nữa công Hơn chị em phiền. cùng thương cảm thấy Trong vô lòng anh.
Lâm trước không Song lại làm dám Thanh mặt thì Bách càn khi. bọn đi rất Trường của lớn, vòng thử xem một em họ dạo. lúc cọng anh có thấy, Nam tóc Buổi ngủ Nam vài Hứa bạc đi tối thêm. nhiều cũng không Hứa lời Nam nghe gì Hứa, bằng Nam nhưng không là mặt bác cô, rất còn phản Linh tuy lúc lòng để bằng. sao Lần thật này cũng lẽ là không?
Bên đó sẽ ngày càng phát triển.
Hơn nữa còn khiến một số người có tầm nhìn trở nên giàu có.
Những người này là người làm giàu từ công việc buôn bán, khi nào khu công nghiệp bên em xây dựng xong, em muốn thu hút một số người có thực lực ở trong nước để đầu tư vào xây dựng các nhà máy.
Những cái tốt không thể cứ để cho người ngoài được, không thể lúc nào cũng tìm những nhà đầu tư nước ngoài."
