Cho tới ngày hôm qua, khi thằng bạn ta chạy đến sở nghiên cứu tìm cậu ta với vẻ mặt hốc hác, mong cậu ta giúp nói lời hay với em Tiểu Mãn học giỏi.
Lâm Thanh Tùng lúc đó mới biết được mình đã dẫn sói vào nhà.
Cậu ta cảm thấy có lỗi với Hứa Nam Nam, sợ rằng sau khi Hứa Nam Nam biết được tên ngốc này là do cậu ta dẫn về sẽ hỏi tội mình, cho nên bây giờ chủ động xin lỗi trước, mong rằng thành thật thưa tội thì sẽ có được sự khoan hồng.
Hứa Nam Nam tuy không biết nguyên nhân gốc rễ của chuyện này nhưng vẫn hiểu chuyện này không thể trách Lâm Thanh Tùng được, song cô cũng không thể hiện ra mặt, híp mắt lại nói: "Người đó làm việc gì, nhân cách của người ta ra sao?""Ngoại trừ việc học hành không được tốt thì những mặt còn lại đều được."đề không Tiểu, xem cậu chỉ con có lĩnh Thôi được không, theo đuổi rồi cậu gì người là xem Mãn ta được vấn có ta bản. thì nữa hỏi Nếu gì phẩm cô cũng không vấn như có chất đề không. tốt không chất Sao người: "à Hứa, sao đó Nam mày chau Nam phẩm?" Khuôn Nam mặt biểu chút cảm Hứa anh Nam nhìn không. nhau rất nhau chiến và mình nhà với rõ họ đấu nhà già biết Ông cụ cũng đã, đây trước từng ông." lại Nam Hứa Nam vặn. ta rằng với Anh ta cũng tình nghĩ cậu đuổi không mà đi người tính theo cũng của. nào Thanh chọn cho do học bị Lâm gọi chứ trường là thôi Chỉ, mà đi đại Bách không quân lúc tùy học đội anh đó. trên Bách người Lâm hỏi Tối Hứa, giường nằm khi về Nam, Thanh đến về nhà Nam Lâm Thanh anh đó Bách. tên tương đâu Trần cũng tài như thì Có yếu, mà thứ Thế lai đến chỉ giỏi Mỹ là sao?"
Nam nói Hứa Nam nhếch nào miệng lại không câu."
Trung cười tháng thăng: "Một vào yếu Thanh Bách không được thằng, nên trời trong nhóc năm lập được nay Lâm - tranh, ớt hai này sợ thứ cũng nhóc thằng đất công, là phải chiến không chức Việt. theo được là Chuyện thuận tình nhiên tự cảm."dưới của chứ có anh đứa tốt mà Cấp không nào đâu? xuống nằm đó Sau." ý Thanh ẩn Bách Lâm đầy.
Tiểu nó theo lại nó chắc nói, ý Tiểu với rồi bây giờ Tiểu Với mấy, Mãn rồi trốn Mãn thằng đuổi liền đã đó có, tháng là gì hễ là nhóc thấy nó không Mãn có. không trưởng tại trai cũng đối cân như, là nhưng khuôn đẹp được chung khá, Hiện em cũng đại một mặt mặt nhìn đội. có lại bộ không là cái dạng giống Mãn của ý Xem Tiểu không trông gì thì." khi trong lộ khổ, dâu thôi cậu chị ra thì sẽ à: "làm chắc sẽ, chắn hai bộ đau khuôn biết hỏi ta đội vẻ, em Chị rõ thật xong của thôi rõ, mặt Sau anh anh nói mà." nhiên dĩ với Lâm Bách Thanh khuôn mặt nói.""thôi nhà thấy theo ai mà Mãn, Tiểu muốn mình tốt đuổi cũng rất." Tùng nước đôi Thanh Lâm nói."Lỗi à Vân. được lanh nghếch là nhưng cũng chút Tuy xem ngốc có lẹ.""như thế ấy nào Em hỏi cậu con người."sẽ hồng khoan Nói được sẽ, tội kháng nghiêm bị hình trị thật phản!" tưởng Nam tin Lâm vẫn hỏi hơn Tùng Lâm thấy không cảm Hứa, Nam Thanh vẫn Thanh đi Bách được. em tức sớm nhiên Tùng nói: "không bộ cậu ấy anh Đương Lâm lập là, của là ý đi bằng em Thanh đội rồi.""không, tập là cậu thích anh học Ngưng không phải của!" chồng kiên định của Hứa dự mình bảo Nam danh vệ Nam.""từ Bởi học em đội rất giống nên sớm bộ tập, vì thích anh không đi của…"cậu hỏi xen sau, của sẽ cậu về Cậu được đi tôi trước, anh đó không này vào chuyện.
Hứa Nam Nam phát hiện ra dạo này Tiểu Mãn hay về nhà.
Có khi thứ tư là chạy về nhà rồi.
Về đến nhà thì như là có rất nhiều tâm sự vậy.
Hứa Nam Nam còn đang đoán thì vào một ngày cô thấy có một tên mặc đồ xanh lục ngồi trước cửa khu tập thể như con sư tử, trên tay còn đang cầm hoa hồng.
Hứa Nam Nam cảm thấy người này trông ngốc cực, không nhịn được cười thầm, lúc về nhà nói chuyện này với Tiểu Mãn thì Tiểu Mãn ngay cả đũa cũng cầm không nổi.
