Tại thôn họ Hứa ở Nam Giang, Lý Tĩnh lại bị đuổi ra ngoài.
Hơn mười năm rồi, tóc của bà ta cũng đã hoa râm, mặt mày tang thương, khóe mắt đầy nếp nhăn khác xa với trước kia.
Cho dù là Tống Quế Hoa lúc vừa gặp lại bà ta cũng không nhận ra được.
Tống Quế Hoa đứng trong nhà, từ phía cửa sổ nhìn ra ngoài.
Thấy Lý Tĩnh bị bọn người nhà của Hứa Kiến Hải đuổi ra ngoài, ngồi bệt dưới đất khóc. xem ở thì sân Tống cửa Quế cảnh ra vã xong đi đứng khỏi cãi Hoa. do mẹ vợ suốt và cậu ta như cũng không phải người cậu, rồi tạo vậy chị bị của năm nghiệp sẽ nhà, một Nếu lỡ không bao về cưới như ta. là cũng đáng Bọn như họ vậy bị đời."trọng Phê" đấu phê phá "đấu tàn" hơn "bạo là", có bình và mang tranh là rõ nghĩa và ràng lực nghiêm tính nhưng. thời trích đi Trạch mạ những những, lời chỉ trái thậm và những khai tưởng tư thương hoặc gây tích mạng lăng công kỳ công nói đấu với chí họ Mao thường phê bao, và khai họ đó hóa, Đông là bằng ý Trong là sau, Văn Cách người giết, trích cho điều gồm hại định người của chỉ. này đấu giờ phê chủ vì già cả chuyện rồi nữa Kiến hông, bệnh trong bây lặt Bình Hứa hay đây vặt thể trước, chuyện nhà người mà đó từ làm tuổi bị cũng bị. cử hả sao động phải nằm, già ông Còn vì người giờ do mà bà trên còn được giường bây, không nữa già không sao và hại mấy là. là người Chân của nhà xém bị Kiến gãy tôi Hải, mất nữa đánh mạng chút ta. cũng họ Hứa cũng như lộn nào này ngày đã, chửi Nhà cảnh vậy quen người họ tượng trong Hứa thuộc với thôn.
Tiểu Linh Kiến Nam bẩm: "miệng Nam, Trong kêu, Mãn lẩm, Tiểu Sinh…"
Tĩnh từ vào Lý Thúy chân, nói gánh người đá phải đánh trút, nhà chạy uất đã trong xong ta Hứa Trương mà nay cơn năm Cầm tay Hồng mấy vừa ra ức để chịu chị. nuôi về chửi phải người hai con giờ ta mẹ, của nên trở ta hai Bây, vui và thêm gì mắng nhà vẻ không chị cậu vợ cậu mẹ. mà vụ vẫn đứa tôi hai chúng khóc tát vì: "Cô mặt cũng chúng mày cái thảm nào, hại còn mũi Trương đặc sao mà ba cỡ bà chính Thúy đến chạy Cầm ta đến. ta con do và hại Cũng người đàn bà là gái bà này. sống rất lắm, năm nhau về khó góa lý cưới Sau nghiêm mới mười ngặt quản, được người chồng chung với bị." một khác Hứa Ở Mai, cũng bới nhà và Lưu căn chửi bị Xảo Tử đang. nhiều Vì năm không thành gia tốt nên hôn, cậu đình ta Long phần kết Hứa không. nhìn con chút vài bên bỏ về và lực còn ghét gái chỉ, cũng khác đứng Lúc là còn cách này ta nhà câu không một, đỡ giúp ở nói người bị sức vợ ông. lấy hết người năm mới không có một Hồng thì, đành mấy đã Hồng người làm đàn vợ lỡ vợ gả chết cho ông cũng muốn. cho ra Nghiệp để của chịu chị ta tạo tội nay bọn phải mấy năm mà họ. thành mạng, Phê đến cao đấu lập từ hòa Cộng 1976 đỉnh một vào động 1966 Văn thức nước năm Cách thường Hoa Nhân trị khi, vận trong cập đề hình dân lúc chính đến hóa năm Trung năm sau 1949 cuộc. nhưng đỡ giúp nói Long có giúp Hứa nữa vài câu, này Lúc sau cũng không nói thèm cũng đầu. lấy đầu dưới chịu nằm tay đất, Tĩnh những trận che Lý sấp lại đòn. cũng nhiều lúc chị đàn cực ta này đến có vậy phải trước thì mong như Nếu cao người phải thể trèo chịu không ta cần chị khổ bà không.
Một lát sau, Lý Tĩnh cúi khom người bước qua trước cửa nhà bà ấy.
Gương mặt bầm tím, ai nhìn thấy cũng không đành lòng.
Tống Quế Hoa nhìn bà ta nói: "Cô đợi một chút, để tôi đi lấy cái gì đó cho cô ăn."
Lý Tĩnh cả ngày nay chưa ăn gì cả, nghe nói có đồ ăn, mắt vội nhìn về phía Tống Quế Hoa.
Tống Quế Hoa quay lưng đi vào sân rồi vào bếp lấy thức ăn, chốc lát sau, trong tay bà ấy cầm vài cái bánh ngô bước ra cửa.
