Nhưng mà Hứa Nam Nam thật đã không còn tồn tại nữa, quan hệ mẹ con với Lý Tĩnh từ lâu cũng đã sớm cắt đứt, Hứa Nam Nam sẽ không quan tâm đến người phụ nữ này nữa.
Còn Tiểu Mãn với Tiểu Linh muốn làm như thế nào thì cô cũng không ngăn cản.
Sau tết, khu công nghiệp của Hứa Nam Nam bắt đầu thu được lợi nhuận.
Trải qua một năm xây dựng, các công xưởng bắt đầu đi vào tiến độ sản xuất, sản phẩm không chỉ tiêu thụ ở trong nước mà còn bán ra nước ngoài.
Hứa Nam Nam bận tất bật ngược xuôi, còn định chuẩn bị đi miền Nam một khoảng thời gian. ta nhìn Cậu sợ híp một đấy kết Hứa chứ mắt: "là lại không Nam Nam cậu hôn hồi phải? nghiên năm cửa, nhà có cao nhóm Mấy nay sinh nên trở vì cứu học học bởi cách và mạng về nước khoa từ học và mở một ngoài."nỗi bị gánh người hôn thúc nhiệm, Có quản và sợ, khác không nhân kết phải sợ sợ đối trách với muốn hôn. áo miệng đeo kính nhìn cười Thanh của phòng ta nhếch, ý Lâm gái cửa đưa lên trắng tay đẹp qua khuôn, dài đắc mắt ngang cậu mặt khoác cô chỉnh mặc lướt kính Tùng, trước thì xinh Một chiếc.
Tùng hò giam hẹn cả cứu năm nghiên rồi có, trong tuổi vì không mấy cứ trước Thanh đây mình hơn nên mươi Lâm gì đã ba sở cũng. trốn Thanh Lâm đã qua chưa cô hành Tùng nhà thì khởi Cô còn. còn gì rầu chị Hứa Nam đến tóc tâm cũng Lý bận lại Uyển, làm bạc trắng người dâu Nam không cần mức Người như như mẹ. khỏi khác vui nào đại người phục gia cỡ Lâm trong lòng, nói được phải Giáo như vụ sư vậy. bây Mãn mình cũng cậu hiểu Tiểu Hứa vẫn cuối một giờ đây, với mà còn lẻ bóng Nam hôn chuyện đến cậu ta còn rồi cùng lầm đã Nam ta Trước Mãn Tiểu tính nhân.""chí lắm nữ sợ đáng Đồng." miệng nuốt Lâm Tùng che táo xuống họng Thanh trôi lại miếng rồi. vào chuyện cũng luôn ra mấy Sau để đó để nay rồi, không lỡ đi này tâm vẫn năm. phân nghiên người bổ cũng được vài cứu Sở.""khụ khụ Khụ. người cậu ta, muộn được Tên trị sớm nhóc có này cũng gì. chơi tự chưa Nói do muốn thêm đủ tự ra là, tại nữa thẳng! ta trò lưng bưng trà cho cười hưởng học đấm đám thụ, mắt híp nước mình bê Cậu. nữ ta chí chắc cậu Nam năm còn: "chuyện, Hứa cái được liếc đồng xưa vì Xạo Nam cậu sợ một?" Tùng Lâm miếng táo một cắn Thanh." vào cứ không tâm bóng có Thanh Lâm Tùng lý chuyện tỏ, Khuôn tùy hay đấy tin tôi ỷ mặt ma vẻ thì." Lâm trọng trịnh nói Tùng Thanh.""hôn kết chứ mà sợ gì Cái?"sư Giáo Chu. à nhìn Khuôn phía trước đây Chị bận về Nam: "Hứa về Nam, thôi chị đang, em dạ dâu mặt chột." ra ghế tay Nam ngoài khoanh cửa chạy hèn Hứa Nam Tùng Thanh vào nhìn hạ sofa dáng dựa Lâm ngồi vẻ với. định cuối ý Hứa rõ Thanh ở, Lâm đã thêm nghiên đến nhìn sở hạ gia cứu hối lòng trong hôn, quyết tại Nam nên kết Bởi Nam hèn vì Tùng nghĩ cộng đời đình. ngày Tùng gọi giáo sư người thầy vài dắt, có gọi cứu mỗi trà dẫn Lâm nghiên, Thanh sinh rót nước bưng. sinh cạnh lý hành đỡ có viên mấy Bên giúp khuân vác thì. cậu một làm xá trong nghiên nọ người của nhà này cả cậu làm ta cứu sở, đống giúp Lần ký túc ở ta vào chuyển này."hôn nói xem Cậu của bây đây đi hết gái trêu cái kết còn tài, trước cậu đâu chưa rồi nữa giờ sao? càng Tùng càng Vì ngày Lý lỗ thì nhải lớn Uyển mỗi tấn qua lải tai lực luôn gian tra, mà áp Thanh Lâm vậy về lần thời trôi bị nhà." Có học sinh nhìn thấy cô ấy thì lễ phép chào hỏi một tiếng.
Giáo sư Chu về nước đã được hai năm, đừng thấy tuổi đời còn trẻ nhưng cũng đã là tiến sĩ cao học từ nước ngoài rồi đấy.
Là nhân tài có kỹ thuật cao từ nước ngoài trở về để xây dựng đất nước.
Cô ấy và Lâm Thanh Tùng cùng là lớp giáo sư trẻ tuổi trong sở nghiên cứu này, dẫn dắt nhiều học sinh, cũng làm cùng hạng mục nghiên cứu.
Cho nên bình thường tiếp xúc khá là nhiều.
