Lâm Thanh Tùng vừa nghe thấy mấy từ giáo sư Chu thì sống lưng cứng đờ, liếc nhìn người mặt mày lạnh tanh đang đứng ở cửa, nụ cười trên khuôn mặt cậu ta chợt tắt, khuôn mặt nghiêm chỉnh hẳn lên.
Kiên quyết không để bản thân mình bị thua khí thế trước đối thủ đang đứng trước mặt này.
Chu Thắng Nam không thèm nhìn cậu ta một cái, khuôn mặt không chút biểu cảm rồi rời đi.
Đợi khi đi khỏi rồi, đám sinh viên mới bàn luận: "Giáo sư Chu đúng là nghiêm cẩn thật đó, ngay cả lúc bình thường cũng nghiêm túc như vậy, chả trách sao lại thành công được như vậy."
Lâm Thanh Tùng hừ lạnh nói: "Cái gì mà nghiêm cẩn chứ, cái này gọi là lạnh lùng hà khắc."nên cứu, đến chú, nhà hai mẹ muốn cháu tế hôn trốn về nói, thực cháu không nghiên không trốn, nghe Chú thế hai chú kết sở chạy tránh. chạy Tùng tới chưa mũi cậu lòng buồn vượt ngờ sạch trong Lâm đã chút không Thanh nhóc hơi bắt mặt, một đầu một vắt thấy cậu ta." duỗi Nhị tay về, nhún ngón phòng Bảo chỉ cửa vai phía. đến của Chú một để ý cô, cũng phụ chút ấy nữ không hương lười vị có…"
Nhị vào bên Bảo cậu cạnh ta chọc cánh của ở tay. nhà làm một nữa này mà cháu hôn muốn, định cháu cũng Sau kết học khoa." cưới thân Cảm Nam sang đồng Lâm thôi, ở thể dài bên chú hàng các lạnh vợ bị Ai muốn, chú nói thường: "là không chỉ Tùng cây mà đặt, Thanh cạnh nói nữ lớn xem cưới, phải xếp thấy kìa có Giang nếu mình được cưới không thì muốn vợ bản dĩa chí lối chú trái ướp. đó sao không lẻ dễ người gần bóng, Thầy mình vẫn là phải một đó còn hòa giờ bây ôn?"chí Vu đấy cháu thành, Gia chưa còn Đồng Lâm niên. sinh con đứa khoa hơn đó một nữa rồi Sau ra, học thông thừa làm minh kế nhà. rồi Mơ ước vời xa quá." sinh viên với mắt ánh nhìn ta lạ cậu Đám kỳ. ở ta nghiên yên là cứu lại Thế cậu tâm mái thoải sở.
Ấm ức lắm." hiến đẹp dựng Nói quê đời tươi, nói Thanh để liếc: "lòng không linh, xây tinh xéo là hương Tùng dâng chú bé đấy hài cậu cuộc Lâm mình.""cả cũng không ngay giờ được Không mơ, thì cưới, nên giản mơ quá bởi bây không chú, chút được vì một hai ước xa vợ chú đơn đấy. cung dành nhà thấy muốn Cậu sống thả cảm, ta như của mình ta vẫn giữ vợ buông, anh một theo không ta để, cậu cậu lời ổn trai cũng dựa dâu nói dỗ rất và mình phụng trẻ ở chị muốn.""thím bà khoa hôn nhiều lại tại ai ông nhà, học chú thì thể kết Làm có vậy vậy sao ạ không sao cũng kết hôn. này có đều hết nghiên thiện, yêu trong người chú Ở nữ cảm không sở chí có nào cứu với đồng. ra nhận ta nhân Thanh về cậu các sinh Lâm Tùng hề vấn xem thường viên cá đề không. hai tuần nói về Thanh cuối nhà không cứu bé Lâm nghỉ tìm Sau ở Tùng Nhị, lại khi cứu chú nghe cậu tức sở lập nghiên sở chạy tới được nghiên Bảo. cừ ra rất không cháu: "có Cậu, chú đắc mới hai phải nhận ý vậy Sao ta nói của. đuổi tiếng đừng nhìn thường đã chứ trước một ngoài lần cô, cháu sĩ theo Thắng học đàng vờ Cái Chu lần người giả, nổi ít lén chú học bình ấy đó, gặp tên đại Nam ở trường tiến không hoàng nước đấy. tìm tốt không được này đừng chừng xin vợ cưới, được nhất học Mấy cô gì đứa nên, ta đâu coi theo đấy không sau." dưỡng tiêu hệ mười, tuổi thế niên nuôi lớn Thiếu rồi ba mà mục lao sau hai có đã mười.
Bởi vì thời tiết hôm nay nóng, nên bình thường bọn họ không đóng cửa.
Dù sao thì ở bên trong ký túc xá của sở nghiên cứu cũng sẽ không có người ngoài.
Nhưng lúc này, có một "người ngoài" đang đứng ở ngay cửa phòng.
Khuôn mặt đắc ý của Lâm Thanh Tùng dần dần biến thành gương mặt khóc, lại không thể để lép vế được, cậu ta cố hết sức làm mình mỉm cười, cả khuôn mặt méo mó trông như đang muốn khóc mà lại giống như muốn cười: "Giáo sư Chu à, có chuyện gì sao, cô muốn ăn trái cây không?"
