Chu Thắng Nam nghiêng người dựa vào khung cửa, nhếch miệng cười một cái, nhưng trong mắt lại không có ý cười: "Cậu bé ơi, cô muốn nói chuyện với chú hai của cháu, cháu ra ngoài chơi một lát được không nào?"
Giọng nói lạnh lùng làm cho Nhị Bảo cũng phát run lên.
Cậu bé vội vàng bưng đĩa trái cây chạy ra ngoài, thế giới của người lớn sao lại phức tạp như vậy, cậu bé vẫn không hiểu được, dù sao chú hai là đàn ông có bị đánh cũng không sao.
Nhị Bảo vừa ra khỏi cửa thì Chu Thắng Nam đã bước vào trong phòng, trở tay đóng cửa lại.
Ngay sau đó nghe được âm thanh chói tai phát ra từ trong căn phòng. bị người Nhưng phụ nữ đánh một là đây…
Nam tư tác làm đến Bách nên ta Lâm, Nam với không Thanh Lâm Bà Tùng Lâm công thể Thanh Hứa tưởng Tùng thuyết phục cho nhờ thế Thanh. sệt cha em cậu Nhị luôn cậu nói chuyện cho các, và lo bị Bảo, này mẹ là bé Lâm bé ngốc Thanh Tùng thế sợ đánh lắng anh." con đứa Đúng thà thật là. khó Bảo xử Đại rất." Tam chóng nịnh nhanh Bảo nọt. mẹ chắn mẹ người chắc đánh mà, Nếu ra luôn không đó ai nói cho như sẽ nhìn vậy.""à cũng, Mẹ không tính cá không, hồn tâm có có mẹ!" tự đầy hào Bách Lâm Thanh nói. nhà đến được Nhưng rồi mong, gặp em sẽ có ngay sao cô ấy chỉ cưới thể khi về. cái gì cậu phụ: "nữ đời cái tốt đồng còn của có Nam mà, ta nói chứ nói nữ nữa, không Nam chí hương bạ bậy vị không miệng Đáng nói Hứa cho. cũng không, anh sẽ dâu nhắc em hôn chị gặp chưa rằng Trước cho trước bản, cân kia kết đến khi thân này chuyện." này giờ hương rất bao đó các dạy: "có mình đừng Sau, phụ cô vị Sau lấy nói chí của nữ xấu, đồng nhớ nữ trông con không. nói đàn chắc chú đến, cậu báo thù nào bé giúp sẽ, không ông chắn Nếu là lời đánh sẽ hai. ta thề thân còn được mới cứu tới Cậu tuổi nghiên, lúc tháng xìu thì ỉu đã chạy sở bản được về đạt chưa lời ở đầu già chuyển một đến. giờ tượng bừa chính Tuy nhưng bãi, đối phải chân em kia bao tìm trước em chưa rằng nên, xem mà cũng yêu thử không đương vẫn.
Hứa Nam Nam: "."nhau mình mà Tìm cùng rồi thích tốt nữ đẹp lắm sống với, đồng một chí." nhìn nắm đồng trai cũng của qua không cả nhà tay chí đáng, nhưng cậy chưa thì biết mình cũng ngay tin Anh em nữ từng. không tâm là có tốt cách có Gặp gặp tính thì người xinh, hồn gọi tính được không thì là gọi người đẹp cá có."ân tính tốt của em dịu, lại cần dàng đáo cách Giống chu, cũng chị dâu như.
Thanh đâu nói sợ có nghĩ nhân Tìm em như chị anh sao không người: "tốt em Tùng yêu tìm câu vài lắm Thanh Lâm Lâm, đáng vấn dâu cá thấy phải em về không Bách và đề. nhà kì cực Lâm Tùng, về mừng rồi lòng thế bằng nào Uyển, Thanh Không vui cần Lý biết.. thanh được Bảo nước âm Nhị, trong bọt Nghe bên ngụm nuốt. đứa mắn cậu Bà được và Nam ta, là nổi Lâm con Hứa Bách Nam quản ta quản Thanh may này không có. nhau với thì là hai người như đánh nhau không coi đi vậy tay.
Chú chí thông đặc mà nói, hai nữ một thật biệt sai, không nữ đồng sợ chí là đồng đáng minh. ấy thấy cùng cảm Mặc không nữa, nhưng anh với như ở mình luôn, cô chàng khi trẻ dù một trai trẻ anh còn.
Tùng về quay nhà Lâm lại Thanh.. cả Sau hồn về, người người mất trở khi giống như."
Lâm Thanh Tùng ở bên cạnh nghe anh trai cậu ta khuyên, rốt cuộc toàn là khoe khoang cuộc sống hạnh phúc với vợ, nói đến nỗi cậu ta ê cả răng."Đã không còn trẻ nữa mà ngay cả môi của đồng chí nữ cũng chưa hôn, khụ khụ, phải nói là ngay cả tay cũng chưa nắm, em không ổn rồi." Lâm Thanh Bách cảm thấy không thể nói tiếp nữa, càng nói càng thấy không đàng hoàng.
Trong lòng anh nhớ đến cô vợ của mình, không chú ý đến Lâm Thanh Tùng đang đỏ mặt, còn vô thức chạm tay vào môi mình.
Bị Lâm Thanh Bách nói một hồi, Lâm Thanh Tùng càng chột dạ hơn.
