"Ở sở nghiên cứu của chúng ta đều là người già cả, cháu muốn tìm đối tượng yêu đương thì cần phải tìm ở bên ngoài…"
Bên bàn đối diện, Lâm Thanh Tùng bóp chiếc bút, mặt vô cảm lắng nghe.
Cậu ta chết rồi sao.
Một người trẻ tuổi có tài như cậu ta ngồi đối diện, sao lại nói là sở nghiên cứu toàn là người già cơ chứ."Cháu đừng học theo Tiểu Lâm, cậu ấy là nam, bọn thím cũng giới thiệu cho cậu ấy rất nhiều đối tượng rồi, cậu ấy đều không đồng ý gặp mặt. vừa thấy đôi, mắt liếc nữ một nam tiệm cơm ở bên đã cạnh ngồi bàn nhìn Đến. không mà có còn Thanh trường sao: "ở dụ đồng cứu Lâm bọn sở Tùng hay người hài không đến dỗ nói chí Trong học phải nữ anh đại nghiên lòng."giảng dạy ấy bài thầy Trương toán, lắm Là trường ạ, hay em ở thầy bọn. phải nữ là không nam trọng khinh sao Đây. thân cho ủng là mình việc dâng thím Nói cả hộ, cứu muốn bọn hiến nghiên.
Tiểu Tùng Thắng, đại thứ vừa đi Chiều, Chu Lâm đô Mãn thủ đã đến Thanh Nam học thăm sáu. sư muốn như nào nữ xem xem phụ cũng, cái giáo chỉ cậu thế muốn hương nhìn tượng ta của thôi Lâm có đối mắt làm Thanh Chu Tùng đó không không vị gì. mất đến bị khác rồi Tiểu thấy vừa chiếm Kết mới người thì là đã trường quả Mãn." thích nữ các Mãn cho: "gần đồng Trương Tiểu Thầy lắm gũi thay thích giải không chí với. bản hiến cũng làm hộ thân Hơn cậu ta để cậu nói việc mọi ủng nghiên nữa, dâng người công ta ai vì là cứu." ra ngay Mãn nhận Tiểu. ta chí đại là mắt nên ra học trường Không chướng chứ ngoài các người, nữ anh mới trong khác phải anh ta đồng lừa. muốn Tùng ngày một có gì chứ làm ấy gặp Cậu mới Mãn được một hiếm, vậy lần mặt anh hoi và Tiểu."
Sủi Tiểu ấy cười ấy Vân trong tức Tiểu nhìn Mãn, cảo lập nhìn Lỗi cậu, cũng trôi miệng không cậu nuốt Mãn. kết Vân nhau như đã chuyện dính gần hai hôn với đây, người Mãn ngày Lỗi sam cả Tiểu bàn. đô thứ gặp chiều sáu cô mặt học là giảng, đại của Đối thủ hẹn phương viên ấy. hẹn vàng Tiểu hò đều huấn chạy, luyện ngày tới Mãn cậu Mỗi với khi trường sau ấy vội xong.
Tiểu Tùng quay ăn trường tỏ tức bực lập sau Vân cơm theo Mãn buồn thân ấy, ở lúc bắt lại Lâm tiệm phía Thấy Mãn, Thanh vẻ đến đầu cùng Lỗi, tủi ngoài ra đi cậu Tiểu đi ăn. thể Cháu chí thì như đồng là vậy không nữ được. nghiên ta lần mấy sở kia Trước năm, cậu đều một năm cứu thiệu cậu giới người thiệu, giới mỗi có cho ta tới ở. đũa qua Lâm lại vội Tùng miệng, qua phải cầm nhếch nhếch rồi trái vàng Thanh. dừng mới người lớn thế Những lại này tuổi.
Chuyện đàn ông người của giá đời rất mà quý cả cũng.
Thanh Lâm Tùng họng nghẹn tức lập.""chí thường chí Càng, có đề đồng nam đâu lý là không vấn tâm bình gần đồng gũi không nữ với. đang ăn vài chuyện người món, gọi nhau Hai nói với." ấy cô tình bảo tận khuyên Bà ấy. chọn có ấy kỹ số cũng, của thường hay viên lúc thuật một khoa Cô sẽ gian học thời lớp giảng giảng nghe bình bài." nhớ nữ tin Lỗi nhìn không xem Vân cơm em: "từng ăn ta em bên này biết nhung, Cậu Không nào có lúc, nhóc kế chưa đồng thằng quen hỏi đang chí. cũng mặt kết thế Cậu lần nên ta, nào ta người gặp đến một không muốn lòng hôn không.
Lỗi thấy đúng và cảm cái có thấy Mãn không ta Tiểu gì vậy cậu đều Vân đó. cần Tùng xem Không không Thắng đi cân đầu mắt Chu, nhiêu Thanh bao vẫn bắt biết bằng Nam Lâm.
Chu Nam cậu giờ Thắng chứ mà đâu vào lại ta đừng học bây Dựa theo khuyên. lịch cũng người nam này, thế trông kính thì, sự đeo hình thức ra mắt Người trí nhìn.
Vân Lỗi nuốt thức ăn xuống, "khụ" một tiếng: "Không có, tuyệt đối là không."
Lâm Thanh Tùng xem thường nhìn cậu ấy: "Xem cậu chỉ được chút tiền đồ."
Vân Lỗi cười hơ hơ, chút tiền đồ tính là gì, vẫn tốt hơn là độc thân.
Cậu ấy dễ dàng sao, thật khó mới tìm được một cô gái hợp tâm ý, anh trai này còn đến phá."
