"Mấy tiếng gọi anh trai lúc nhỏ cậu ấy gọi thành công cốc hết rồi.
Lâm Thanh Tùng không có tâm tư nói chuyện với cậu ấy nữa, ánh mắt cậu ta luôn nhìn chằm chằm vào người đàn ông bên cạnh Chu Thắng Nam.
Chỉ thấy Chu Thắng Nam và thầy Trương đã ăn xong thức ăn, sau đó đứng dậy rời đi.
Hai người nói chuyện rất vui vẻ, thậm chí Chu Thắng Nam bình thường nghiêm túc vậy mà lúc này trên mặt cũng mang theo nụ cười lịch sự, làm cho Lâm Thanh Tùng nhìn đến ngứa cả răng."Có gì hay mà cười, không phải chỉ là xem mắt thôi sao, người gả không được thật chẳng nên thân gì." khó mặt ấy lòng hở thấy chịu trong rất Tùng, Thanh hớn mày cô Lâm.
Trương ảo Lâm Thanh về không Nam thể chỉ có đuổi thầy, sở Thắng trở Tùng Chu và nghiên não cứu theo. cái đấy Ai đến, của trong truyền nhẹ Gõ Chu Nam giọng mấy bên: "Thắng nói. cũng trời buổi có Nghe cậu cả người tìm ta đến thấy không." đứng một tiếng lặng lên bước, đối Tùng cửa thẳng vừa nghe Thanh, mở lúc đi mới phương cũng, đến Lâm Bên chân yên trong." giật Tùng mình Tiểu nhiên đột đập, Mãn bàn Thanh Lâm. đó Mà rất tú hơn thấy nữa ưu đã chí đồng vừa nữ nhìn.""Bốp… phụ ngay một trước, biết To nắm hôn gớm bây kia ta mà chưa chọc, gan ta bị bao cưỡng nhưng lại nhiêu thế, trêu nữ cậu gái tay cô cũng người giờ cả người ghê. cũng Trương Thầy đã rồi, lớn tượng nên đối tuổi kết hôn tìm. chủ người khích hôn động cứ còn Nhưng ta cậu cậu ta, nữ khiêu này phụ."tôi không mà, sư giở Chu trước làm Giáo trò lưu manh chuyện với cô là đấy biết cô hồi! động ký xá giường, cậu nghe tiếng lên nằm, ngoài tai túc thì lắng Về bên ta. tức vậy lưu trước kỳ biết: "Thanh cô Không giở, cũng như đấy Lâm giờ manh, phải cực nói tệ không vi giận trò hành hả, Tùng bây lúc là." bao điềm cô Lúc đạm đến biết, anh vừa đô Tùng ấy thủ. rất còn mà Trước bình thường kia. cô đó chịu rồi cô ở trách quá phải nhiệm là Nếu khứ." giúp giọng Thanh Tùng em: "có nhờ, Cô muốn Chu Lâm giảng cô giả hỏi câu em. không thì cậu chọc nữ Nếu người nhiều cậu ta trêu cũng sẽ nghĩ này ta không phụ."
Anh hỏi vậy kì Lâm gì, Mãn Tùng mới Tùng căng, khỏi Vân Thanh đi ngực: "Tiểu Lỗi che kì Đợi, thẳng cứ làm." vạn già Một cây cuối, hoa rồi tuế cũng cùng nở." Nam nói Thắng nghiêm túc Chu.""bỏ tay cánh đó xã cắt còn tôi Anh, nghe khứ đi đấy phải quá lúc hội vào nói là tay cũ cánh sao chạm nếu nói. có lại ấy khả thấy lẽ: "họ tiếp nói là Trương có nói, kết thầy Em lắm đấy năng chuyện Cô hôn hợp cười sẽ." đóng chắc Mãn Tiểu cột đinh nói như.
Lỗi vừa vừa Có sủi Vân bánh cười một xuân cảo: "cắn miếng thôi mùa. thì như có cả phụ không xảy chuyện tâm hơn người gì ta Mà, có đi cũng vậy hôn xem nữ thích giải cậu gì không, còn lương còn chạy làm, mắt này rồi ra không. giờ Cậu hừ Mãn rồi Tùng, Vân phải Lỗi ăn: "Thanh đi với một Tiểu Lâm bây, tiếng nói đi với tôi cơm.""nghiêm, trọng hình từng manh, nói Ồ tôi kia trước rất nghe thì tội phải lưu như.""thầy không ý lắm Trương, nữ em gả Sao lại mà thấy chí đó vừa được đồng. được dậy lồm ngồi nữa yên Nam, cửa Cậu trước đi đến Thắng bò phòng ta cồm không Chu. cơ Chu cho, chối chen Lâm Tùng vào cửa mở khe cũng, cửa Nam Thắng Đợi hội từ bước Thanh qua không. cao vì tiêu chắc quá kết Chưa chắn hôn là chuẩn.
Lâm Giáo sư việc, ta sao Thắng mày à: "đến gì Chu nhướng, Thấy Nam cậu có?" Chu Thắng Nam nghiêm túc nhìn cậu ta rồi nói: "Anh là muốn cắt môi đi, hay là khâu nó lại?""Cô là đồng chí nữ mà sao lại nhẫn tâm như vậy chứ." Lâm Thanh Tùng bị giọng điệu của cô ấy làm cho sợ ngây người.
Không thể nghĩ đến hướng tốt hơn sao, sao lại phải nghĩ đến cắt miệng chứ?
Sao lại không cắt miệng của cô ấy, rõ ràng là cô ấy cưỡng hôn mà.
