Lâm Thanh Tùng ưỡn ẹo là thế, nhưng thực ra trong lòng đã nảy ra suy nghĩ này.
Một người hơn ba mươi tuổi thì sẽ không thật sự hồ đồ, bản thân muốn cái gì cậu ta vẫn rất rõ ràng.
Cậu ta lắp bắp nói: "Theo đuổi như thế nào đây, thái độ bình thường cô ấy nói chuyện với mọi người chưa bao giờ khác cả."
Hứa Nam Nam chống má, đánh giá Lâm Thanh Tùng.
Cuối cùng có người trị cậu ta rồi. thoải mãi người ta mái không dù, thích đó ta Cho sống cũng với khác cậu sẽ cậu người.
Hứa Nam Cậu cần chí rồi: "dỗ Nam đi nữ xem rồi tự, nghiêm nhiên dành nhìn, đương mà túc đồng làm nói. em Nam Hứa nói nhìn mày: "vậy nhíu Nam lại Sao như? là dành có cho lời dỗ dành, Không dỗ sao thể sao thật phải thôi được là vậy. cách của là chú nhân ta Đồng quyết đưa nữ thích giúp thế cô, gì Vì để em giải cậu lứa nhất đề: "vấn chí ra cá chồng quá?
Nói lại mắng đánh mắng chung đánh cũng là cô không, có cũng lại không có ấy.
Nghe vậy nói Hứa Tùng Lâm, nhõm Thanh Nam mới Nam nhẹ. không đâu xum cho, nịnh chí nói với cũng đồng đấy vô nam sẽ tùy, nam chí chí ai cả nữ tiện bình bợ không đồng tiếp xoe thì chấp mình đồng dù cận nếu thường giữ Em, cũng nhận cho là nghe ý dụng mình có anh. này hái Nam hăng Hứa, Bách Lâm đi Buổi chuyện nghe kể lúc cho Thanh ngủ Nam tối.
Tùng cô sách cười ý Thanh, Lâm xong đọc Bách, đó em Thanh: "đồng có Sao đang nữ chí nhận nghe nói là kể định mỉm với Lâm? sau cứ cô dành việc dỗ ấy thì cậu rồi tính Dù sao trước.
Nam đó nhìn tít mắt Hứa Nam Sau cười." chắc Nam hội không cậu: "cho Hứa có ý, chắn không đồng cơ Nam ta hôn người có nữ Nếu chí ta?" hiện sâu Lâm mắt Thanh, lên xa xong Bách vẻ nghe. nhiên thể Đương không." lòng Hứa hiện Nam vào lắm Thanh chặt phát quá chừng Nam: "nhiên Lâm chuyện ôm Bách một Anh tay thuận đột. trai thương thì anh làm bảo, y ấy Nhìn yêu làm cậu cậu hệt anh biết, cứ vậy theo biết sao và. giáo có thấy mức phải vậy Nam như rồi Tùng thực tới khiếp sư Lâm Lâm thể mệnh đã Thế, xử sự gặp đến Thanh định nên Thanh nhược Tùng lý Hứa cảm của Nam Chu. hồ động hôn còn chủ cơ mà Huống." đây không cô mặt bằng cảm Lâm chết không, Thanh sống là nhìn Tùng xúc. em đến nỗi như đuổi người thì khác Lỡ mình ghét sao theo ấy. khăn chính như đối đó khó tính tình thu Lâm thả Điều lại với Thanh nhất tình là buông Tùng tính người. đó tối Tùng là Thanh về, Thế sở ý với sục chiến cứu sôi hôm Lâm chí nghiên trở ngày đấu." gì hỏi Nam Chuyện: "Nam Hứa thế? cậu thật có là kia là ai Trước, còn nói thế cho nhiều đâu ta.""Sao lại được chứ thế? có thể Lâm thấy Cô công cảm Thanh thành Tùng lần này. là nhất dỗ Dù giỏi cứ cậu rồi nói, sau dỗ người sao dành ta người khác trước dành. đừng người nói em bị ấy tay cậu đã, chân em chủ nói khác sớm, động lại hôn đổi đấm Nếu rồi đá là vậy." sau người có Còn, chắn làm chắc cho thằng nhóc như cậu thể ta về lời đó nghe. lòng rồi Đương một một chí nam dạ đồng nhiên là. cùng cuối hết buông rồi Cậu thả cũng ta. dội nói sẽ vào nói cô với ấy ấy, chỉ Trước cậu đuổi một cô không ấy đi hai cậu tiên cần, đó cứ với sau đi không thì cậu đến, cô nói tây đông dữ cậu cô ấy theo."
Lâm Thanh Bách lật người lại đè cô dưới thân mình: "Chuyện gì cũng không quan trọng bằng chuyện anh sắp làm bây giờ."
Mãi đến ngày hôm sau tỉnh dậy, Hứa Nam Nam cũng không biết chuyện mà Lâm Thanh Bách nói là gì, có điều rất nhanh cô đã quên đi chuyện này, chỉ quan tâm đến tiến triển của Lâm Thanh Tùng.
Công việc vất vả như vậy, dù sao phải có chút niềm vui chứ.
Trong sở nghiên cứu, Lâm Thanh Tùng lại vuốt tóc ngược, lần nữa thể hiện dáng vẻ đẹp trai nhất thời thanh niên của mình.
Thế mà Chu Thắng Nam dường như hoàn toàn không hề nhận ra vẻ đẹp trai phong độ của cậu ta, không nhìn lấy một lần.
