Cậu ta bực bội đến nỗi suýt chút nữa đã vò rối tóc.
Buổi trưa ăn cơm tại nhà ăn ở sở nghiên cứu, cậu ta bưng bát cơm của mình đến ngồi bên cạnh Chu Thắng Nam: "Giáo sư Chu, tôi cảm thấy chúng ta cần nói chuyện đàng hoàng với nhau."
Chu Thắng Nam nhìn cậu ta tỏ ý rằng cậu ta cứ tiếp tục.
Lâm Thanh Tùng đặt đĩa cơm qua một bên, nghiêm túc nói: "Tôi đã suy nghĩ rất lâu, tôi cảm thấy chuyện của chúng ta lúc trước không thể cứ để vậy được, tôi phải có trách nhiệm với cô.
Chúng ta ở chung với nhau lâu vậy rồi, cô nên biết tôi là một người rất giữ mình, nếu đã cùng cô… không đã ngỏ bé được cậu Mẹ bé, không lời cậu rồi đi cũng." lại nhìn cậu Nam cậu, ta hết để một ta Chu, cái nói canh Thắng húp. vậy thầy cũng thấy có Trương ý Tôi hình như như. như chuyện Nam hai ngoan liên sói đời ngoại mình bà có nào quan: "chú đóng, này trai Nam phúc Nhị, sờ nhất giả là đến Ngoan gáy đấy hạnh Bảo con con Hứa cả của." đỏ Tùng cả mặt Lúc Thanh Lâm này: ". còn mặt đã về hai quả đầy quay sợ, tiếng Kết đồng nhà chưa đầy con hãi trai hồ." vẫn Nhị cưỡng máo, đi mếu miễn Bảo." nói Nam Thắng nghiêm Chu túc." Nam kéo tay Nhị Nam Hứa cánh Bảo. nguậy sư đầu đó Nhị lắm, sợ lắc Chu Bảo giáo nguầy đáng.
Làm trai thật con khó. nhận nhìn thứ bé dạng giống cậu không gì Bộ đó như được chấp thể vậy thấy.""thấy sao bù tôi Anh cần nhau cho đắp cảm?" Chu cười nói Thắng Nam. đó ý Đúng là.""nào đàn điều không nước biết là như, Tôi theo đó gì ngoài làm tôi sẽ ông ở khi có hò thế trước trong họ với nữ biết phụ nước hẹn."sau, tìm, một tí nhất vợ ngốc con Mẹ mẹ phải này nghếch tìm người một định."thử tôi qua là, xem Ý chúng lại ta có sao nhau của thể với." bình cơm mất Nam xong bát, đi mình Thắng ăn sau bưng của thản vừa nói đó Chu.
Mẹ là cũng thôi có ý tốt... thể không được ràng Tôi như không chúng thấy cứ ta rõ cảm vậy. không bằng lúc tình đầy mặt mà niên gần mười Nam Hứa đã, ba cậu này bé nguyện Nam cao tuổi vẻ Thiếu."đó nhé yếu xem thử giáo sư là Chu Chủ." quả cậu cô Nam phía học lần Tùng tình Hứa hỏi về trước kết, Thanh vào Nam là lần vẫn Lâm sau xong không được từ kinh là Thanh mò một nghiệm ta trở Tùng Lâm về nào khi luôn hình tò." Hứa Nam dò Nam dặn. bứt Ý rứt Lâm chảy đừng nội cứu: "tôi chảy nói nên thì Thanh này coi là vô, bộ phù trong hơn ngoài trong nghiên sa sở ra ta chúng, sa cũng phù là chảy, cùng ngoài của vẫn nên Tùng không ruộng. minh người vừa Một vừa thông đáng nữ phụ sợ.
Hứa tức Nam vừa Nhị làm mang đợi, về Nam tin trở nhà việc vừa ở Bảo..
Thanh hay Lâm Làm hội đuổi là cơ cuộc chưa biết theo đã người có không cô cho Tùng được cũng ta rốt được.
Tùng Lâm Thanh: "." thì nghe lầm ý: "tôi đương tôi cười với không sao muốn là Chu Nam Thắng anh Nếu yêu? ta bù cưới, hay chưa cho, nhau chưa đắp chúng gả cô vừa Tôi. là quan trong rằng Nhị đợi cậu cứu, người xa Thanh Bảo được thăm chút Lâm đến đến bày gia, nghiên nhà học rất nghỉ Tùng Bảo đôi bảo Thế ta tỏ đình như Nhị cô tâm sở kẻ. ta bản lĩnh cô chạy, cơm đã cô với ta người có bữa ăn Biết người làm là theo!"anh Xem hiện biểu nhé của.."Con đã thấy cái gì rồi?""Chú hai con là một người lười biếng biết bao, ở nhà không hề động tay động chân tí nào, lúc ra ngoài cũng có người hầu hạ.
Vậy mà bây giờ lại rót trà cho giáo sư Chu, giáo sư Chu không nói chuyện mà chú hai cứ đi theo như cái đuôi, giáo sư Chu nhéo lỗ tai của chú hai, chú hai còn cười ngây ngô.
Mẹ à, chú hai con chắc là ngốc luôn rồi, bị người phụ nữ đó ức hiếp đến ngốc luôn rồi."
Hứa Nam Nam không ngờ đứa con trai thứ hai của mình trong sáng như vậy, đây rõ ràng là thú vui của cặp đôi người ta, cái gì mà ức hiếp chứ.
