"Sao các cháu lại tới?""Chúng cháu nghe nói ông bị bệnh." Hứa Nam Nam đặt nến và vật trong tay lên bàn, là cháo mà cô vừa dùng bình nước để nấu ở trên núi: "Cháu nấu chút cháo cho ông, ông ăn một chút đi."
Hạ Thu Sinh ngồi tựa trên giường, hơi mở mắt nhìn cô: "Khụ khụ, không ngờ lại có người tới thăm ông, ông cho rằng mình chết ở đây cũng không có ai biết."
Trong giọng nói mang theo chút chế giễu. để một biết thân có phần cách văn tốt, chắc nhiều là là hóa, bản cháu cháu cấp Ông sống, trí tử cao chúng hiểu thức hơn chắn chúng hơn có người. là bát vì Hạ có cơ cháo, là ngụm lẽo tâm nên dụng đầu thật hay không Sinh này thấy áp biết ăn, mấy lạnh cảm bắt trở thể lại cháo sự Thu ấm tác trạng." một sớm sau sẽ ấy những về dũng một Nếu, hành hạ ông chết, phải như cảm chút đó cũng có lẽ không lúc chút chịu."mái ngủ, thoải nhà, mềm quá mại ở giường hơn Mềm.
Hứa Hạ cũng thấy và Mãn Sinh mới Hứa nhau lại Thu, rời ăn Nam lâu không Tiểu đi đầu Nam bắt thì ở cùng. được khổ biết sở nhưng lai, bây tương ai Có lẽ giờ.. chút vẫn nhất thay, sau áp lại đổi ấm, ông ông qua thân lâu mất, bỏ người đều người cũng một nóng, trải khi ấy quên ngay dễ rồi bao ấy rời đó cho, thân mà lạnh chuyện có tình Đã bản cả người đi. cháu không lý và, tương có lai cháu cũng Tiểu nói Theo chịu vọng gì không, nhưng Mãn cam hy mà." cảm cũng vật Nam sức Hứa mà thấy nhưng không, chật Nam định thể sẽ nhất cô góp. cũng ông sẽ tâm, lại khỏe Chờ trạng hơn khá." biết sở cuộc thay hơn trước ai thời sống, chưa động khi Cô vận biết Sinh gì sẽ khổ đổi sau, đó kỳ được có của lẽ vào, Thu có nhưng Hạ sẽ tới ngày này.
Hạ còn Thật hơn Sinh: "tốt có chết ra sống mỉm là Thu cười lúc. cũng sao mình không Hứa hiệu Hứa có Hạ đường Ông vậy vẫn Nam của Mãn quả Tiểu sống, Nam biết trên cháo, cô về bát lớn như: "chật vật hỏi một có thể trở?" ăn bưng vẫn lúc Hạ, bát Thu chưa Sinh lâu." người nhất chữ sợ Mãn ta, Hứa Tiểu vội này cô nói bé nói vàng. cứ chẳng, Ông Hạ chịu lẽ như vậy ông cam? không nhưng Trời có như nhà vậy thể sống phải, lựa có cháu cao cháu hơn, cố khác người để chọn cháu gắng luôn gặp để tốt mình. hạ sự nằm vì trên, thấy hành Thu thăm ông của muốn là lẻ Hạ chịu tật cũng Sinh bệnh Đến ấy loi giường không. chấp hy cố cô Nếu làm Sinh sót như vứt bỏ không Hạ gì, vọng thể sống Thu thì cũng vẫn. của thấy mờ ngấn Hứa, nến Trong khóe mắt Nam nước ánh thoáng ấy ông mắt mịt Nam. không nói Thu Sinh yên lặng Hạ."đây chết, ông à trước bị không, bệnh Ông cũng cháu chết đâu không sẽ." lắm bây đang khỏi Mãn Hạ Ông Thu Nam muốn nhà nói ra, ra Hạ Tiểu cháu không: "Sinh sống, đã và tức kiên nghe định rồi Hứa giờ lập Nam.. người giường thời cửa, Về chị hai chiếc tạm căn, cùng gỗ chặn nhà nhau nằm trên em bàn dùng hai." sao khác như ngạc không, nói Thu Hạ hiểu hoặc, đột hình nhiên sang chuyện Sinh kinh là cô hơi tại cô nhìn." Mãn Tiểu Hứa nói cười."". nhất giúp được lòng ít, Cô tấm thể mình nhiều của có dùng không hết. tay tài hơn Ông vào thấy chút ông cảm bát đặt, nặng nề cơ bèn thể cháo Nam sẽ: "Hứa hơi ấy thoải đi mái, ăn Nam đề bưng nóng này." đầu Tiểu trạng tâm no: "sẽ, Hứa Mãn rất, ăn gật tốt cơm Đúng.""Hửm?
Chị không biết."cháu cảm Nhưng thà hơn sống còn chết thấy. thở cháu Nam với than: "Ông thế Hạ Nam người nào Hứa đối xử cũng cháu biết nhà. bé bệnh bị đây xuyên cô bà, sẽ thường Trước chết lúc cô nói bé."Sau này có tiền, chị mua giường đệm cho em, ngủ mới thoải mái.""Giường đệm là cái gì?" Cô gái nhỏ bắt đầu ngáp.
Hứa Nam Nam nhìn nóc nhà, mỉm cười nhớ lại: "Giống như ngủ trên núi bông vải vậy."
