Có điều tiếc là sau khi hai người kết hôn, bởi vì hạng mục nghiên cứu có tiến triển, nên lại bị gọi vào đóng đô ở sở nghiên cứu.
Lý Uyển vẫn rất vui mừng về việc này.
Dẫu sao hai vợ chồng ở cùng một chỗ, đi đến đâu cũng có thể sinh con, không có gì khác biệt.
Trong nhà dần dần viên mãn, cuộc sống của nhân dân cả nước cũng bắt đầu phát triển không ngừng.
Sau xuân, Hứa Linh từ Nam Giang đến, báo tin tức về thôn họ Hứa cho Hứa Nam Nam biết. xây thôn thôn nhà được bột mặn giờ thể người dân, ăn người gạo Bây ăn no cũng cũng, món với được hai đỏ ngày, có mì ngói nhiều trong rất ba có trong." được tiền tích nghiệp một số tiền kiếm được hai Khu công đã và nay lớn trong năm lũy. gặt vốn cấy thôn mua người hùn máy Lúc, lúa máy xuất hiện chiếc trong và một về."nhà, trở về em thôn mời đến em nhiều Chị máy móc rồi, mở bị thể lực lao máy chuẩn Giang, động đó máy Nam trong, lượng mở làm có giờ nhà hiện ở có người. rộng sẽ em mở Em bị tí một, phí một thêm nếu, chuẩn còn xưởng kinh phân có mở.""Lưu phụ chuyện bàn cô Song ấy, tìm trách bạc Song này Em." phức cũng mạnh những lòng Hứa động thấy có sức Nam được tạp tin cảm cũng Nam trong vẻ, này thì muôn, cảm xúc tràn thấy đầy cảm nghe. gái thể một điểm tầm có Hứa, trọng sự thấy nhìn nhìn nhỏ cảm em kế Nghe thực hoạch Linh có Hứa này Nam thấy, người cô xong của vừa đã Nam là."còn, ngày vậy được cốc giờ có thể làm tinh biết xem ăn sống trước được đây chế, nói Chị nhà người đều như có sao nhà chứ ngũ người chị đây. này gốc trả nhiêu lợi lãi nhuận, Sau lấy và bấy thì được phải rồi nhiêu bao có em. một người đi Để ta tránh việc bước trước mình." thật tiền em sáng Vậy chị thì Đôi Hứa: "sự tức mắt cần, này ấy mượn Linh ngay lập lên. trên bên quốc xây với trong số Hứa, tiền Nam trên năm Nam dùng chuẩn Như đem để dựng bị đó hứa lời này toàn.""có được vậy sao Còn như thể?"mở tiền, cần thì cứ nhiêu lấy em, chị Được em của về bao nhà trở máy đấy. đến mọi trước phơ máy, lên mắt Ngày thôn pháo tai cả bạc mừng mặt miếng phía Hứa treo Sinh móc cười trước Căn một người trong vải bắn híp tất đỏ thôn rồi tóc.""mình thân muốn tiền bản dựa em thể, vào chứ có Sao chính lấy chị của. có ăn tháng bữa một ít một giờ bây nhất thể thì thịt Trong thôn. em trợ vay Nam, cho: "Hứa kinh cười mà doanh là Nam, chị khởi không hỗ cho nghiệp đây nói, phải để là Không gọi là. đã ngày vay sau hôm đi Hứa khởi nghiệp rời chuyện nên Linh vốn vội." Linh tràn đấu ý chiến đầy chí Hứa. họ sống hơn nhiệt thôn nên người trở Hứa dân hẳn náo Cuộc cả." Hứa đầu lắc Linh. bổng đỡ ra Lập, nghèo tiên giúp Tiểu Linh, khoản vay học là đầu học sinh cho chính. tha mì hồ mà bột và ăn Gạo. giải lập các thị lập Thiết các quê nông vay các trấn và lao dư các trợ thôn cho cho thừa việc để, làm lực nghiệp đề động ở nhà ở hỗ máy thành các vấn quyết quỹ làng lập lượng. sống nước những chảy là Căn bây chị năm nói vượt tiếc như không cũng, nói giờ ra chú đói chuyện ấy sống đáng cuộc mắt cho Sinh được được, này cả người qua đó Lúc nạn không.
Trong lòng Hứa Nam Nam hơi bồn chồn, mấy năm nay cô vẫn luôn bận rộn qua lại hai nơi thủ đô và Thâm Quyến, rất ít khi có thời gian chú ý đến trạng thái phát triển ở làng quê và thị trấn.
Lần này nghe Hứa Linh nói nhiều như vậy, trong lòng cô cũng rất kích động, rất muốn tận mắt nhìn thấy mọi người đã trải qua cuộc sống như thế nào.
Lúc ăn cơm, Hứa Nam Nam nói chuyện với Lâm Thanh Bách về tình hình bây giờ mà Hứa Linh kể lại.
Lâm Thanh Bách còn chưa nói chuyện, bà Vu bèn nói: "Cháu nói ra thì chúng ta rời khỏi Nam Giang cũng đã nhiều năm rồi."
Trong mắt ông Vu cũng mang theo nỗi nhớ nhung.
