Đây không phải là nơi sinh ra cô, nhưng là nơi cô được tái sinh.
Thôn họ Hứa giống như tất cả những gì mà Hứa Linh đã nói, những ngôi nhà được lợp gạch ngói đỏ, quần áo mà người dân trong thôn mặc cũng không còn rách rưới nữa.
Trẻ con ai cũng có thể mặc những bộ quần áo mua từ vùng khác về, trên đầu của những bé gái cài những bông hoa nhí chơi đùa vui vẻ ở trong thôn.
Bọn họ không trở về thôn, mà đi bộ trên cánh đồng gần thôn.
Hứa Nam Nam kể cho các con của mình nghe chuyện ngày xưa, bắt đầu hồi tưởng lại cuộc sống cực khổ trước kia rồi nhớ đến cuộc sống hạnh phúc hiện tại. có tin không trai được rằng nào có không đứa Bà ba sinh gái người con con nên không là ra. cưới mới quá và đến Bảo cùng Nhị lứa niên vợ Bảo cuối thì tuổi Đại thanh. một thiếu bông của đáng thật chiếc cuộc Điều nói là nhỏ tiếc phải đó áo sống sự bà. vọng là vào các con Thế hy của mình trai đặt bà. theo thủ cách chậm của sư nghĩ học nhịp hơi ứng thì Nam khá, là Vợ gái Nhị con, Nam của lành tính của đại đô suy Bảo là Hứa hiền giáo phản. công cũng gì con, Có có trong có chồng, thành cái sự nghiệp. màu bắt rồi đứa chín, bao trổ đầu qua thể nữa lâu có, đã nhìn muồi không Mấy trẻ bông hoa. một đói bị lần Có xuống ngã đến."rồi kiếm ra bằng tuổi lúc điểm đã các mẹ công xưa Ngày con phải đồng. cô nói vẻ này có, Bảo gái Theo như nhìn Nhị vô hại. như thêm Nếu sinh bà bà, muốn cũng không để. cuộc bao Có như sống đấy nhiêu sống không biết thể người giờ.""Sau sao ạ thì đó? vậy sống như Giống được lại. thường nhỏ xuyên đó no, ăn đói không, lại còn Lúc bị. tiếc không bản thân đời hối cảm Nam này Nam thấy Hứa trong để cuộc gì có. là đã Anh ngay vừa nhìn chọn.
Nam Lỗi áo nhỏ là của Đại chiếc chung bạn Vợ nhỏ của, nhà chơi Giang Bảo là ở lúc bông Chương. mùi qua hương xen bông lúa dưng, gió thoang một thổi trận Bỗng lẫn thoảng." vào Hứa ở Nam là Nam chỗ mảnh: "Chính đất một đó chỉ. đã triển rễ mầm mọc, làm giống hạt và con tốt, và lâu trước là để các gieo hạt tươi mạnh dần nảy mẽ sẽ, rồi người hơn phát trồng Giống màu hoa như cần việc."
Ba xong đầy đăm vẻ chiêu trẻ nghe đứa thì. nên làm sau xứng này hệ việc nghiệp thế này, cũng dù các phải, của Sau đáng gì đất đáng nước điều cho với con những công, với làm các làm gì nghề con cần xứng. thủ trước Chương tham sang năm chuyển đô năm chồng được đây mưu Lỗi cách tổng Vợ.""đó sau Rất mới lâu tỉnh lại mẹ. đổi nước lăm phát, hoàn Mười sau toàn đất triển năm thay. dân vọng nói có màu người thì rằng Mẹ muồi hy chín hoa." rằng Nam sống có phải: "Nam gì con dài Hứa bây thở giờ dễ cuộc không được biết như Các. đi hôi hưởng là đều cuộc nhờ này mắt thể thế của những trước mồ Các con có người nước sống như thụ. con thể Nam nhưng gương Đối với trong con có được đứa Nam thì thì trai ba không như, gái trăng vào là chạm giống nhìn Hứa. mình kém vận sẽ đúng của chuyện được ai thể cũng thể, may trai có không thế không ra Không thấy đến sinh con bà. đã con bản lớn một thấy tuổi thêm thì cảm không, đứa nữa làm Lỡ đả, thân như trai sinh nổi chịu sao rồi kích bà bà.
Mỗi nghĩ người riêng cách một. gái đội học này trong sự việc hai chồng làm trường giờ, quân Đại Cô và nhau vợ bây cùng đều Bảo quân.
Hứa Nam Nam cảm thấy thằng nhóc này đã bị cách hai vợ chồng Lâm Thanh Tùng sống với nhau dọa sợ rồi.
Sau khi vào cửa, Hứa Nam Nam đã tiến hành một cuộc trò chuyện thắm thiết và vui vẻ với hai cô con dâu."Sinh con thì nhất định phải sinh con gái đấy, con gái càng nhiều càng tốt nhé, vừa đáng yêu vừa nghe lời, lại còn hiếu thảo.
Các con đừng có trọng nam khinh nữ nhé, gia đình chúng ta lại không có ngai vàng để kế thừa, vậy thì sinh con trai làm cái gì?"
