Bao năm qua, bọn họ đánh cũng đánh rồi, mắng cũng mắng rồi.
Khi ở trước mặt cha mẹ cậu còn ngoan ngoãn chút, nhưng chỉ vừa rời khỏi mắt, cậu lại chứng nào tật nấy."Những đứa khác thì không sao, em thấy đứa ngốc nhà Nhị Bảo sắp bị thằng bé nhà mình dạy hư rồi.
Em vẫn luôn cảm thấy có lỗi với Nhị Bảo." Nói đến đây, Hứa Nam Nam đỏ mặt." nhân Bách thương về Đây là nguyên nhỏ có này mới Thanh Lâm biệt đặc cũng yêu già đứa.""má sao đi em chứ không không, thể được nhìn Làm có lúm, giống nhầm khác hai đâu thằng bé được cái em đi ôm lẫn, nói tiền mặt hệt đồng. chạy nơi cháu trai, đều nhà, Lâm họ trai từ cả về dâu các Tất con con. nhà nghĩ nghe ngất ở xỉu tin đến lại bà xong Không. chỉ vò thối này Thằng biết nhóc đến giày thôi bà."mau thôi, thắng nhiều rồi đi ta, về Chú nhỏ chúng.
Ba người đến tuổi đều hai chưa mươi." tiền thủ đối đẩy tay số toàn thắng tiền cược ra ra, Tiểu bộ Lâm đối đặt Bảo phía diện cũng trong đẩy. đứng thằng nào bé thấy Anh chỗ đắn? ra chơi cho nhẹ thế nhát chín đầu chơi cạnh chứ mái: "ngoài Thiếu đứng, tuổi mười gõ thoải niên phải đi cậu ta Sao." Hai quên cả đống nhau cược thiếu, đặt chằm niên chằm tiền bàn trên cãi nhìn." tuổi bảy mười niên nói Thiếu. chuyện bé, ra gì thằng chứ Hơn chưa năm mấy trời chơi tày nữa pháp phạm chút này làm ham chỉ nó. chỗ Nam Hứa bà ngất tại được Khi, nhận điện luôn Nam thoại.. đang ngồi nhà đi Cậu nhỏ cứu đồ thì gọi nghiên ở tới đây chú theo đồng ta. không ai thằng vấn bà của được Tư nhà, có đề trừ ông Vì chạm phải ông ngọc nên ý được Tư cụ là vào thì ra thằng già hòn cả của đồng dạy dỗ sự bà.
Bách hỏng tốt có: "cả nhà đứa từ giờ Lâm trước bé hơn sẽ hư, thôi này Anh nghĩ Thanh mình không ai từ nói. đứa cũng và ông Nam Thằng nhất bảo cho không sao nhỏ, Nam thương giống bé là nhất. ôm anh hết trông nghĩ, người nom Nếu ấy nhà mấy phải đã ở không năm mình ngoài rồi các con nhầm em thì. sang một, trọng du một ráo cùng cao, cháu ra trai hai thanh đang niên Bên ngoài đứa tại đẹp chơi thuyền ngoài và. hôm đã nói tốt cứ ngày sức sĩ lớn sóc không được tuổi rằng, nay nề Bác khỏe bị ốm kích lại khỏe thể, chăm nên lại như không xưa thích, thân bà sức hôm nặng vài…""với loẹt dính loại đủ chạy, thường xuyên lòe Suốt ăn ngoài nữa chơi, ra còn sao tiếng nước ngày nữ mặc tai. tới Tiểu chí ba nói đánh điểm, đến cháu ba là bạc Bảo là thoại thằng Lâm thứ Điện địa cháu thứ đi và hai mang đồng gọi. đánh đời cờ cậu tập nhỏ ra đi còn hóa nhìn, là Chú lừa bạc việc ta là tụ.. của con con mình dạy trai trai hư trai Con chuyện, gì vậy mình chứ. hai lành bị lặn bọn là không nổi Nếu nội thì chân họ nội của e bà biết ông. ai cũng tái sợ sĩ bảo mẫu mặt và đến hãi Bác. chết vậy, buồn muốn bực Nam Nghe Nam Hứa. sao Em như đứa không hiểu lại ra một chỉ vậy mình sinh nhà bé. là khoát đầu nữ, luôn dứt nữ sinh ban đi không tướng sao Nam."Chú nhỏ. hai vậy lao lại bên thắng, vào nhóc bé nên nhau gian còn thằng ăn người đánh ta thằng nói nhưng Đã.""yên chút ba cháu, đứa hai của mấy ván Cháu, thế cãi lặng nay, một phải chơi nhau gì đi nhỏ mấy chú hôm lớn đứa. về là xấu thằng cảm dạy vấn Bảo trận là ra, gây chuyện được Tam là đây Tư phải không, dỗ do thấy đề lớn chỉ một. toàn như sập Lâm họ trời bộ Lần này nhà thấy. cứu sĩ được Còn ra họ bọn vệ may theo nên vệ mang sĩ.
Dù sao cũng rất nguy hiểm, hết sức nguy hiểm, bảo mọi người cứ chuẩn bị tâm lý trước.
Đại Bảo nghe thấy vậy, trực tiếp đá một cước vào người Lâm Tiểu Bảo, Tiểu Bảo ngã nhào xuống đất.
Tiểu Bảo bị đạp ngã ra, lại ngồi dậy quỳ xuống đất tiếp, mặt không chút cảm xúc.
Nhị Bảo kéo Đại Bảo lại: "Anh, anh bình tĩnh đã, để xem tình hình mẹ thế nào."
