"Thân thể mẹ vốn đã không tốt rồi, thằng nhóc này còn không bớt lo để mẹ suốt ngày lo lắng cho nó.
Chắc kiếp trước mẹ phải nợ nó nhiều lắm nên giờ nó mới đến đây để đòi nợ mẹ." Khuôn mặt Đại Bảo toàn là nước mắt.
Bao năm qua, mẹ anh đã không được sống một cuộc sống yên ổn.
Ở ngoài, bà hy sinh rất nhiều vì tổ quốc, về nhà, bà lại hết lòng vì con vì cái. đi Nếu bà, đánh giận cháu cứ bà. việc con nặng nhà nên, điểm Trong này các đều cũng bà vì với ức ký lâm, thế bệnh cháu mà xăm Lâm họ nghiêm làm xa sau đến này đỉnh hệ khắc chính nội thế. mẹ nói tất vừa: "cần cả, mới tỉnh phải rồi mấy, đi ngơi đã Bách lại nghỉ ra, Lâm ngoài Được đứa Thanh. vậy nghe biết chuyện ngoan từ cậu cha: "cậu sang gửi như Hứa cười lời giống mặt, hiểu Nam tôi và là, đứa Nam nói một bé nhỏ Nhưng. thật gì chọc bà bọn ra chưa chết hết vấn như nội, cũng tội Nếu bị đề tức họ. tốt bà lắm, năm thần bà khi cửa tinh không nên của hàng Những hiếm Taobao lên được này."Thằng thối rồi đâu nhóc?" chúng bao nội nói không lí giờ sau, dám Bà rồi: "nhí chúng, cháu sai sau cháu, vậy trai của Nhị nữa làm Bảo Con này theo đi. đó Tiểu quỳ ở Bảo khóc. út thôi sau này nhà Con cô sẽ tốt hơn.. cửa không bà muốn lại vào Bà, nhưng Taobao thể hàng. tay vừa Bách, Hứa báo Trong phòng đọc Nam Thanh Nam bệnh, Lâm vừa nắm. sau mà ra nói dối họ mình sĩ Bác thì đồng biết ấy mất này anh cùng cũng sẽ ông hội nhà mấy lôi đánh em nhau lo. nào tôi sẽ tức thì Tôi thấy giận chúng thế sẽ cho. thế sống là nếm trải cho Để không cuộc nó có mẹ như nào. lại người khi ra một Có vòng, giường mọi bà mở xúm, quanh đều gần mắt vây người." mắng mắng Thằng nhóc: "cũng Hứa đánh nay rồi bao đó đánh Nam năm tôi, Nam cũng rồi nói. cửa đang Nam trên với Taobao hàng Hứa tin Sĩ Nam Cổ nhắn Lỗ. đừng giận Bà. mái nói với Mẹ thấy cũng: "gần, Nhị nói con không lại thoải nào có thì chỗ chúng Bảo mẹ cứ. con tôi đều: "Lỗ cảm cô, cả cháu giận thấy sẽ Cổ nhà Đừng tài Sĩ thành nóng.
Da bà dày, cháu yên tâm." đau cả đó làm nội nhà là bà ra giả Vậy thật tim lên, cơn hãi à sợ lúc…
Ở cháu đi đứa, rẩy theo cậu hai sau run lưng cũng.." nhau cùng rớt người mạng là Thế hai. là ớt yếu Mỗi gian đoạn một thời lên lần lần bà. chặt dán cậu của phòng mẹ vào bệnh Mắt mình. có hối không đây thấy biết hàng hay không vào bà cửa Bà cảm cuối lần, phải Taobao bà tiếc cùng không nhưng."
Lỗ Cổ Sĩ: "."
Sĩ Lỗ Bà: "Cổ biết?
Lâm đồng nào không nào ông đành, trà chí mặt cách uống thể phải, này Nhưng còn khác tiếp trà lúc có, nhìn nhịn phải ấy được uống xuống mà trước cũng không." đá vào trai Đại mông Con phát cậu Bảo một ta."mẹ, nào Mẹ không chút hơn thấy khá?" nói với giọng Nghe rời Lâm miễn cháu khỏi, Bách uy nghiêm con cưỡng mới Thanh. được đánh chứ thế nữa còn tập tụ lên Đã, tức lại điên tôi nhau. xong tưởng họ, nhỏ lượt đến Họ bọn tin quyết đợi giải là chú. bị sự mức đến thì thật nhau thấy, rồi ngoài ra đánh nói đã suýt dọa sợ bên sĩ chạy ngoài Nghe bác. dài Bà mắt, thở mở ra. đã loạn trưng này thiếu, tuổi hết của Thanh niên mươi niên hai lúc thú đặc hứng mất nổi. nó thì giờ đi ta đánh, Bình học thôi bạc người bây còn thường đi cũng. ngoài uống bên cạnh thỉnh trà sức động bác khỏe sĩ chăm, ngóng ngồi sóc Bên nghe tĩnh là ở thoảng." lo lắng hỏi Đại Bảo thăm. như Nam cái, đau xoa tiềm Hứa Nam Trong bổ xoa thức búa đầu." Hứa Nam Nam hỏi."Còn đang quỳ bên ngoài, mấy ngày nay vẫn không chịu đứng lên."
Hứa Nam Nam nghe vậy, lập tức thấy đau lòng, nhưng khi nghĩ đến đứa bé này hư hỏng, bà chỉ đành nhẫn tâm.
Lâm Thanh Bách chịu không nổi: "Để thằng bé vào đi, tôi nghĩ lần này thằng bé biết lỗi rồi."
Hứa Nam Nam trầm ngâm một hồi, mới miễn cưỡng gật đầu.
