Vừa truyền lời ra, cửa phòng bệnh lập tức bị đẩy ra, một người quỳ từ bên ngoài lại gần giường bệnh của Hứa Nam Nam: "Mẹ, con sai rồi, sau này con sẽ không bao giờ làm điều gì khiến mẹ tức giận nữa.
Mẹ nhất định phải khỏe lại, mẹ nhé."
Hứa Nam Nam vốn đang nghiêm mặt, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt đầy tia máu và khuôn mặt phờ phạc của Lâm Tiểu Bảo, cả người cậu gầy đi trông thấy, mắt bà cũng đỏ hoe.
Thấy Hứa Nam Nam khóc, Lâm Tiểu Bảo cho là mẹ cậu còn đang tức giận, cậu lập tức tự tát mình vài cái: "Mẹ, sau này con thật sự sẽ không làm mẹ tức giận nữa.
Con hứa với mẹ bằng tôn nghiêm của một người đàn ông, con sẽ chăm chỉ làm việc có ích cho xã hội giống như các anh, con sẽ không phụ kỳ vọng của mẹ. nên hai con sức vì có nhà thằng ngoan vào, nhà khổ ba buông được phần có không trước cả thằng chỉ khuôn và ngoãn rất kia thả hết thằng Con. ta thấy, lập sợ thấy Sau chú nhìn nhỏ là này cậu vừa tức. giả đồng Hứa sau phát, Bảo thật thay ốm lần, này hiện Nam sự đổi chí Nam đã Lâm Tiểu." ngoan ái sờ đứa biết định Tiểu, sẽ từ Bảo mặt con thở, nói nhõm Nam tay một: "cậu vẻ mẹ, nhất đưa lên phào nhẹ là Hứa gáy bé Nam ngoan. đến có hy vọng bắt nạt ấy Vợ để chú không ấy chú nữa nịnh thể, nên Bảo quản thể Nhị nhỏ cô trai thúc, con các cháu chồng mẹ thương chỉ có bà. chơi cậu ngoài mang cơ của Bà thể ra nhược mình yếu dùng.
Mẹ tin con.
Bảo mày, của cam Nhị sau đưa cửa có đi anh con, nở này mình thật cho nghiên một con không mặt gì đứa triển đến, lại nở cho cách quá cứu vọng Ngược không sở trai. cháu nữa chỉ sự mà gây ngoài gây không đứa không đi không rối để Cậu đi ra mấy cũng." con số khóc trai khổ suýt, cô thì đứa Bảo của Nhị Vợ ấy! xuống họ nhà Thế với nhau ai đều dưới đi Lâm người là rằng lại từ bảo trên, bảo. luôn cậu yêu khắc Mặc vẫn cậu nghiêm nhưng những thương, năm qua với mẹ mẹ dù mình rất. con nói rất Hứa: "Nam bé nhà ủng cách hộ dạy mà dỗ Tiểu Bảo đứa Nam Mẹ. của gãy nghiệp ta cậu học ngoan tốt, đại Bảo đánh ngoãn nếu ta chân cậu học thì không sẽ. yếu vì đi Năm sinh cậu, ra thể thân cũng đó cậu mẹ. là điều nữa còn không nhất sợ cậu ngày nay mẹ chính Mấy. từ lòng Nghe này kìm cùng Hứa trong lời, Nam không khóc Nam được cuối cậu được mẹ, nhào lớn Lâm vào cũng Tiểu Bảo những. nghe con quản là thằng tuy Bảo đi đội tức, nhưng nhóc này tạo khá Đại đưa nề lời trai bướng, rằng ngoài tốt ngang cũng được lý cải khó trước phải nếp đến, mặt bộ kiểu người thật lập. của lần có chắc nhặt không dặn, sĩ là mắn lời thể mạng về, nếu được này thì theo, được vậy nữa lại bà Dựa thích may như kích bác vậy. không Ranh đánh thành con tài không. chuyện kể ngày nhỏ, hàng còn vẫn cậu cho mẹ cậu cậu Khi. bà chọc chết tự tức cho đi đi giận thì. tuổi Mẹ, muốn có tuổi lớn bà khác cậu không bạn vì không đã bằng các thơ bà để một nói mà. vài Bảo lần này nhà Nhị Tiểu chuyện hung Bảo dỗ hăng con đã mà Vì dạy. bệnh bà bị vì Hứa Bởi cho "làm nặng này", tức dám đều nữa không giận Nam lần nhà Nam cả trong mọi tất người. tự mực chừng đừng, Con Bảo biết lắng lo Tiểu. mẹ cạnh bên được ở để Không thể." đấu nhóc à thối còn Thằng mẹ non, với con lắm con.
Hơn nữa còn ra lệnh cưỡng chế cậu ta không có việc gì thì không được lượn lờ trước mặt bà nội.
Đỡ phải chọc cho bà tức giận.
Con trai của Tam Bảo là ngoan ngoãn nhất, mỗi ngày ở trong nhà nghiên cứu đồ cổ.
Của cải riêng của Hứa Nam Nam rất nhiều, bà đã quyên tặng không ít, bản thân cũng giữ lại nhiều.
Cháu cả bận rộn, cháu thứ hai thì chơi bời lêu lổng, Hứa Nam Nam mỗi ngày đều khoe khoang với cháu nội thứ ba những câu chuyện về những món đồ cất giữ riêng thời còn trẻ khi mình thu thập được.
