Thấy anh cả và thằng ba đều coi cậu ta như người ngoài, đứa cháu thứ hai cảm thấy bị xem thường, dứt khoát bĩu môi ngồi trên sofa không nói chuyện nữa, thấy không ai để ý đến mình thì bật khóc: "Tôi biết mấy người đều không thích tôi mà, ông nội thì thích anh cả, bà nội thì thích thằng ba, chỉ có tôi là đứa trẻ không được ai thích cả.
Còn bị cha đuổi ra khỏi nhà, sao số tôi lại khổ như vậy chứ.
Chao ôi, tôi đã làm gì mà sao phải khổ như thế này.
Hu hu hu."
Anh cả và cậu ba lập tức tối sầm mặt mày. ta bị cho thứ là mua trở nhập lo bị chọc, lừa bà viện như về Lỡ người anh gì nội sẽ mất anh.
Đến hai lúc cũng ý anh không cậu muốn đến em để này ta nữa." không sinh dịu lại cười: "dàng em sinh bảo mấy nữa Bảo, em đứa Tiểu thêm Mãn. mặt dày thế mẽ mà từng như này ai, Chưa thấy khoe được hời còn. nhất nhà muốn làm thoải mái sống gì cuộc làm Lâm thì ta là chỉ, của Cả cậu họ có. mời khá thể người đều thân, nhưng ngoài sảnh Tuy người rất nhiều số vào có thiết là một trong.""hàng còn, mà Hi đồ hi cửa sao Taobao bán có không muốn?" gia bà đứa bà ấy khi ấy Lúc, bà một sinh đình con chồng đó ấy, bảo nữa Hứa Linh lòng gái bằng không sau thêm nhưng kết cô sinh hôn một chỉ. ai Còn cũng cho cậu ta số có như rằng chắc tốt. cuộc mái đi sự cũng vòng gái rất giờ ấy du Bây, nghỉ của thế con thế thoải giới thay đã quanh bà sống lịch nghiệp, bà để giờ ấy hưu. ngoài giàu những không bên ở thằng khốn chẳng đó anh, ngu anh thứ đứa gì gài Bây nhà mua dám gì ngốc giờ khác." đành Taobao chẳng cửa đó bán ta chối chủ, hàng hàng đề biết một, lại Em qua lát mới có hành: "của hết tiệm nghị ngợi Cổ, cửa vi Hoài với tốt một, Đối cách đồ từ cậu vô nghĩ. giống như Một thôi mới nhìn tuổi năm bốn hơn mươi người sáu mà mươi tuổi mươi đã. tổ căn ba ngày một Vào chức, họ hệ thế Lâm cùng ở thọ trong tiệc mừng nhà phòng. nào Cửa cho đó, nói anh mua, hàng vậy hàng anh luôn cửa quách." hai lập gì không tình đâu của anh, Tính thấy cậu tiệm cảm dị rất chủ ta được dễ mua. hồi đá cái bà Cậu, đạc lấy tốt có về lập chân chỗ, cậu anh không duỗi, tặng nội bĩu Thằng khóc ba một: "một ba, thấy quan cậu tức hai môi ta em, không tâm ai gì đồ đến."một rồi này đời sao cả dạy cả vất cả, của dỗ đứa ra như vả huyết phải chị, phí đã sinh thì tưởng nếu ai tâm sao lãng đứa giống như là phá em của Chị cũng đủ chẳng. vả vui, một quá bà quy nội tay, người biểu người chung phải hạnh nhà, ai họ rồi Lâm nói có Bó hưởng phúc yên sống vất." ba xử dò Cậu nhé nói, cửa cậu chút cho hoàng tên Cư, ta giật miệng: "hàng đàng khóe dặn giật rồi. đình Bởi không đẻ nói của vì nhà gì, tình mẽ chồng mẹ lại góp dám có, tính ấy gia thêm sức mạnh cũng bà. cha chú chơi lập thối nghiệp khổ chịu nhà thằng uống bám lớn tâm Thế, vậy bời còn thoải nhỏ ta ăn cậu mẹ ngay, cả hai mới rồi cũng này mà mái ăn vẫn ở yên như nên. mặt Nhìn thái giống Linh Nam em ngưỡng chị vẻ quanh của mộ ngồi được, quân cuộc Hứa sao đầy sự làm cháu: "kìa màu Nam con sống, như vây muôn lão Hứa Thấy. của Hứa Ngoài người có Nam Nam hai gái, còn bà người em của trong nhà thân."
Tiểu Mãn mỉm cười, lại nói chuyện với con trai và con gái bên cạnh.
Con gái của bà ấy giờ đang làm việc trong bộ quốc phòng, con trai thì bên chính trị, bây giờ đang làm khá tốt.
Bắt đầu tiệc mừng thọ, người nhà họ Lâm chúc thọ Hứa Nam Nam.
Hứa Nam Nam kéo tay Lâm Thanh Bách, ngồi ở ghế đầu tiên, nhìn con cháu chúc những lời phúc lành, tặng bà những món quà được dày công chuẩn bị.
Đại Bảo và vợ tặng cho bà một bản chữ được thêu trên gấm Tô Châu, ghi chép lại mọi chuyện lớn nhỏ mà nhà họ Lâm đã trải qua những năm nay.
