Hứa Nam Nam nhìn thấy tên và ngày tháng trên đấy, đôi mắt dần đỏ lên."Mẹ, con cháu sẽ không quên quá khứ của nhà họ Lâm, cũng ghi nhớ những vất vả của thế hệ trước.
Con sẽ trông nom gia đình này, chúng con nhất định không để xuất hiện thành phần biến chất." Đại Bảo hứa với vẻ mặt đầy nghiêm túc."Được rồi, được rồi, giỏi lắm. cháu bà nội nội về Để phải lắng nữa cần lo cho không.
Bảo lau xong khi Sau còn, bà mắt Bảo lại thì: "Tiểu nhìn, con nước sao Tiểu?" rồi tao đứa không, lấy cười út con Nam dung: "lắm nào là có thì, tục Nam người Hứa con ôm Người dung tục người nhã nếu trai là giỏi. con thích rất của món Mẹ quà này."
Tiểu mãi ôm mẹ sống mẹ lâu: "thật, định Lâm không lấy nhất trẻ Mẹ phải lâu, đấy mình già Bảo. thứ cho vui bà, mua này nhiều đã Thấy ạ bà quà món không đấy: "quà cháu, tốn vẻ rất nội thật tâm ngủ, đem sức đứa cháu sự Bà, hai tặng ra ăn món không mình để mới. thế họ sự không cha so các cậu với gắng, cố chứng tỏ nhưng Tuy ý được của hệ của đã nghĩa. trạng từng dâng Quà mấy làm con tâm nữa cảm trào động cho người cháu của, trai lại Hứa Nam đến của, đứa của mấy lượt Nam thêm đợt." cậu của muốn ta tốt tin cậu, đẹp còn hơn ta báo nhiều Quà hơn một bà với nữa nội. đúc kiểu những như "các" lưu Là vọng lưu từ được năm hy thể sống, truyền lâu truyền này bằng được nội thọ chữ thọ đồng giống chữ nghìn hàng bà có." mất mẹ muốn không Anh làm đứa." xúc trong sờ lẫm không thuộc bên, tịch thư lòng lạ quen những thôi, nhìn Nam những thứ động cuốn, thứ trên có Hứa còn Nam. lắng thấy trai anh thế tốt mình quà của không lo Tam anh, như Bảo món mẹ rằng mẹ của hai quà thích được tặng yêu. xe này riêng lực cứ Đây tiện, là đi hơn thì máy muốn đâu chiếc đó bay, mẹ sau đi hơi phản. xúc lau mắt, nước Bà động. này tiếp ghi ghi sau vào lâu, hóa cuốn sách cho dài chúng đã sẽ này Hoài, ta Cổ truyền nhớ Con lưu bảo để văn của được tục." liên tục gật Hứa Nam đầu Nam. vợ con mẹ và thứ thì lúc để: "có, thể đâu một trước bay tặng đi từng nói mẹ muốn xe, đấy Nhị đi chiếc Mẹ tặng muốn Bảo. thành tiên bản huân thị của Đứa cả thân đã tặng, cháu biểu bà tài đầu nó chương. cháu cháu để lượt ba trước, đứa chót cho: "cậu ạ đi ta đi nói hai, em Đến thứ Để của.
Đứa không thứ ra cháu rườm mình, ba rà của lấy quà. này bỏ cười thứ biết Nam, những công bỏ mà các toét là Hứa thứ toe Nam đều sức cháu ra." là Hứa này hoàn Nam thật của, cứu nước vào toàn nhà nhà các hàng vô nghiên mừng vui đầu Nam đại sự đương học dựa cùng sự công nghệ khoa. cùng bà tặng tìm, tốt món nhất cháu cho khăn quà đó cũng cuối lắm được Khó. bệnh các được trăm tuổi lâu cho Để cụ sống khỏi, các già chữa bệnh. hiện giờ, Bây thành rồi cuối cùng thực cũng."ghi, do năm về sách bắt trong từ đây các được cuốn qua, thứ tìm sách đầu con cuốn thể Thương có truy mấy Chu Mẹ là viết thời - suốt."
Tiểu cấp của có: "cho, con cả già dung sau nói, con người không trên con mươi Lâm phí là, miễn người một cái sáu này tục điều gì có Mẹ để dược thuốc ty tuổi Bảo cung công mẹ tặng sẽ. đồ quyển trong bên giới thì sách đều có này thế ở trên vật nằm mặt là Miễn. so công không nghệ chúng ta nghệ, là công được ai của Đây mà. đã lấy vũ mong thần Hứa, mình chờ Nam bị tinh ra anh Nam Thấy chuẩn món cổ quà. sách sẽ hệ trước thế, này thể sau mai được hệ này thế rồi có sau Có cuốn học văn cháu của hóa con. hai hơn ti Một xăng cuốn mươi mét cao-thư-tịch."
Cậu ta mở món quà ra trước mặt bà nội.
Một mặt phật ngọc xanh lục bảo trong suốt long lanh, vừa nhìn đã biết là chất liệu cực phẩm.
Gương mặt tươi cười của Hứa Nam Nam đột nhiên cứng đờ."Bà nội, bà yên tâm, tuy bây giờ cháu chơi đồ cổ, nhưng cháu cũng đã thành tài rồi."
