Bây giờ Lý Tĩnh hiểu chuyện, chủ động đưa ra ý kiến này, bảo hai đứa cháu trai vào thành phố, đúng lúc hai chị em Hứa Nam Nam cũng muốn chuyển hộ khẩu đi.
Hai việc này cùng xảy ra, bà Hứa cũng chỉ có thể nhẫn tâm để hai con nhỏ kia chuyển ra ngoài, sau này bọn nó không chung sổ hộ khẩu với Lý Tĩnh, đừng hòng mơ tưởng đi vào trong thành phố nữa.
Không cam lòng thì không cam lòng, bà Hứa vẫn cảm thấy làm việc này rất đáng giá.
Đương nhiên Hứa Nam Nam không hề biết những ẩn khuất ở trong này.
Nhưng mà kết quả của việc này vẫn khiến cô rất hài lòng." cảnh dăm cãi cứ nhau là bữa đựng chịu trận Chẳng nhà nổi nào ba một.
Hoa nữa để nhà, Hứa trong rất họ khẩu rồi, nhà con bây hai là biết Quế giờ mọi vậy gái người Tống đều phải Hứa thôn không của ở lớn, trong con trai nhà Vì đều họ đứa nhanh hộ người. lớn mà náo trong khẩu, cháu khác vẫn người Trận thế nhiều, còn nhà rất hộ của chuyển sang cứ nhiệt con nhà người này. nhà tức nổi lúc này xem Trong ăn, lập luận về cười sôi, mọi thảo để như thôn chuyện nhà đều trò cơm nói. đến mà hòa dù cứ phải sau luôn, hết nhà mất thì vì Tống sâu nếu Quế nhà biến đằng có rất tình họ với cãi cảm thôi nhau Trong thuận Hứa cô mấy như cũng mà Tiểu Mãn Hoa đậm và ở.
Quế chị Nam Nam nói không đang này chuyện của, nhưng nghiêm Tống nói bạc túc, hai phải Hứa cũng bàn của em là đùa Nhà mà chuyện Hoa mà. kết đều Hoa lại làm của đồng ấy cô việc, lại người hỏi này trở khi Sau chuyện quả mọi Quế Tống bắt. từ trên ở Hứa thôn tốt sống cô nó Mãn: "chối dọn, và Tiểu ý không trong thì của tốt đâu cũng, rồi cháu ấy núi kém Nam Nam dẹp rất à Thím. là một cũng sao hộ Dù nhà khẩu người trên thì.
Nam hai chúng giúp Nhưng thể lên cũng cũng thì, này đứa con chúng mà, bé chuyện ta chúng có đến bảo, không hiểu giúp đến chị lớn nhìn em Nam. cưỡng không nghĩ ép rồi Quế hai người ngẫm cũng Tống Hoa nữa. lụy thím muốn liên khó Cũng làm không.
Hứa khi Cho Tống chỉ dính ý nhắc Nam đến Quế chứ Nam ấy đến, chị cũng tùy của không Hoa nên bà, chuyện mắng em trách. của ít bà người là của như mắng Trần xem tốt, cách Hứa Tính thể dám không cụ là số một nhà nói ông bà trong cũng.
Quế bèn Tiểu ra Mãn làm ngày Hứa Hứa, Hoa Nam Nam vội đồng dò trong nhà vài ở đi dặn việc Tống và."dính, cũng người ta ta con nên chuyện Mẹ không, chúng dả không biết sống của tới dư. đắc chị không hai người dâu Tống hay vẫn nên gì ta, vào lắm nhà Nam nhưng vì chồng nhắc con Hứa là vậy này đừng sống, Quế chuyện không dính Trần như bà Bởi không mẹ Hoa Nam của, sau cũng em với tội tới cũng cho nói. lại người ý đồng Mấu chốt nhà còn lớn là trong, cần đều thể diện không? người phúc con rất lòng mình sao của sinh khỉnh vẻ vẫn, đứa về ngoài công đều cùng lập lại bụ, ấy có dù có dâu bà lớn bẫm, họ là con nhà kháu, hài lúc dâu trai của con Nhưng hai. bên gặp mặt đó thì khoảng không nữa, quá cách hai gần nhà cãi lại muốn nhau Hơn nhà con.
Hơn khỏi họ mới không Mãn nữa cô cũng muốn Tiểu cô Hứa, ở ăn nhà và đậu ra nữa nhờ Hứa."
Tống Quế Hoa giải thích.
Bà Trần là một góa phụ, chỉ có một đứa con trai là Hứa Quý, cho nên bình thường Tống Quế Hoa và Hứa Quý đều rất hiếu hảo, nghe bà Trần nói tới chuyện này, tất nhiên cũng nhẫn nại mà giải thích.
Bà Trần nghe vậy, thở dài than thở: "Thôi, chuyện này đã qua, chúng ta không nhắc tới nữa.
Chị em nó cũng không sống tốt, không giúp được chuyện gì khác, lát nữa rảnh thì giúp chúng dọn dẹp nhà gỗ, dù gì cũng nên đóng kín nóc nhà, đừng để bị dột mưa."
