Chương 334
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nghĩ không ra 2Chương 334
Nghĩ không ra 2
Nghĩ không ra 2
Tôn Nhụy cắn đầu lưỡi ép mình phải tỉnh táo lại, sắp xếp lại lời nói: "Mẹ tôi lại ly hôn rồi, ở nhà Tôn Hoa không có chỗ ở nên tôi muốn đến nơi này ở lại vài ngày, chờ hai ngày nữa rồi lại trở về núi
Mạt Mạt kinh ngạc, Ngô Mẫn lại ly hôn rồi sao
Cô châm chọc: "Tại sao mẹ cô lại chấm dứt quan hệ với chồng bà ta thế
Tôn Nhụy rất khó chịu, cắn răng: "Không phải là mẹ tôi nguyện ý ly hôn
Mạt Mạt nhìn Tôn Nhụy không giống như đang nói dối, như vậy là Ngô Mẫn bị đuổi ra ngoài à
Có lẽ là như vậy rồi
Mạt Mạt không có tâm tư để ý tới Tôn Nhụy nữa, bây giờ mà cô nhìn thấy bất cứ người nào trong nhà họ Ngô đều cảm thấy không thoải mái: "Cô gái trẻ, tôi nói lại một lần nữa, chúng tôi hoàn toàn không có liên quan gì với cô, hiện tại không có, sau này cũng không có
Cô đừng hòng bước vào cửa nhà tôi một bước, cô đi đi
Đôi môi Tôn Nhụy run rẩy: "Chị không thể thay Trang Triều Dương quyết định như vậy được
Đáp lại Tôn Nhụy chính là cánh cửa đóng sam trước mặt
Nét mặt Tôn Nhụy âm u, muốn gõ cửa nhưng lại không dám, cô ta có hơi sợ Liên Mạt Mạt
Lúc này La Tiểu Quyên lại giống như tên trộm ra tới cửa: "Cô bé, chị dẫn em đi tìm doanh trưởng Trang nhé
Ánh mắt Tôn Nhụy lóe sáng, cô ta không tin trái tim Trang Triêu Dương cũng cứng rắn như Liên Mạt Mạt
Chờ cô ta bắt được Trang Triều Dương rồi, nhất định sẽ khiến cho Liên Mạt Mạt phải đẹp mặt
Mạt Mạt vẫn đứng ở cửa không đi, những lời La Tiểu Quyên nói cô đều nghe thấy
Có vài người ấy mà, thấy người ta sống tốt thì không thể chịu được
Mạt Mạt chờ hai người xuống lầu liền xoay người trở về phòng ngủ, cô muốn may chăn đệm tiếp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Buổi trưa Mạt Mạt nấu cơm xong, Trang Triều Dương trở về
Mạt Mạt thấy Trang Triều Dương trở vê một mình cũng không ngoài ý muốn, đóng cửa lại, nhận áo khoác trong tay Trang Triều Dương: "Sao anh lại về cùng Khổng Á Kiệt thế, em thấy sắc mặt của anh ta có vẻ đáng sợ lắm
Trang Triều Dương rửa tay rồi ôm lấy Mạt Mạt: "Anh tìm anh ta nói chuyện phiếm, bảo anh ta quản lý tốt người trong nhà của mình, chớ xen vào việc của người khác
Mạt Mạt bật cười: "Nếu mà anh không đi tìm anh ta thì buổi chiều nay em cũng định đi đấy
Trang Triều Dương hôn lên mặt Mạt Mạt: "Cô nhóc, em thật sự yên tâm với anh vậy à, em không sợ anh dẫn Tôn Nhụy về nhà sao
Mạt Mạt cắn Trang Triều Dương một cái: "Nếu như là như thế thì anh cũng không phải là Trang Trieu Dương
Trang Triều Dương nâng mặt Mat Mạt lên: "Đồng chí Liên Mạt Mạt, hình như răng của em lại cứng hơn rồi, để anh xem một chút
Mạt Mạt lắc đầu: "Xem cái gì mà xem, mau ăn cơm đi
Trang Triều Dương mổ nhẹ một cái lên môi Mạt Mạt rồi mới buông Mạt Mạt ra, ngồi xuống bàn ăn cơm
Buổi chiều Mạt Mạt bị tiếng sấm đánh thức, vội vàng đứng dậy đi đóng cửa sổ lại
Lúc cô đứng trước cửa sổ thì tỉnh hẳn ra, thế mà Tôn Nhụy lại không đi, hơn nữa còn đi cùng Cảnh Tinh Tinh nữa
Như vậy là Tôn Nhụy ở lại nhà của Ngô Giai Giai sao
Cô thật sự đã xem thường Tôn Nhụy rồi
Bởi vì mưa to nên buổi huấn luyện bộ đội kết thúc sớm, Trang Triêu Dương đội mưa về nhà sớm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc về đến nhà thì cả người ướt đẫm, Mạt Mạt đau lòng nói: "Anh không thể chờ tạnh mưa rồi về được ov
Trang Triều Dương vắt quần áo: "Anh muốn về với em sớm hơn
Trong lòng Mat Mạt ngọt ngào, cam khăn lau tóc cho Trang Triều Dương
Trang Triều Dương nắm lấy khăn mặt: "Không cần lau nữa đâu, anh định đi tắm
Bởi vì trời mưa nên nhiệt độ giảm xuống một chút, hơn nữa Trang Triều Dương còn bị dính nước mưa nên càng không thể tắm nước lạnh: "Chờ em đi đun nước nóng cái đã
Ánh mắt Trang Triều Dương lấp lóe: "Vợ à, để anh đun nước nóng cho
Mạt Mạt ôm lấy quần áo mà Trang Triều Dương thay ra: "Được rồi, vậy để em đi ngâm quần áo trước đã"
Mạt Mạt ngâm quần áo xong đi vào phòng bếp, chỉ thấy Trang Triều Dương đun một nồi nước thật lớn: "Anh đun nước nhiều vậy làm gì
Trang Triều Dương: "Để lát nữa dùng tắm rửa đấy
Mạt Mạt có dự cảm không tốt, tại sao cô lại cảm thấy Trang Triều Dương không có ý tốt đây
Miêu Chí trở về nhà, chiến sĩ Lâm vội vàng đi nấu nước nóng nấu canh gừng, chỉ một chốc đã nấu xong: "Thủ trưởng, uống một chén canh gừng giải lạnh đã
Miêu Chí cau mày: "Tôi là một ông già, không cần đâu
Chiến sĩ Lâm: "Thủ trưởng
Miêu Chí thật sự sợ Tiểu Lâm lại bắt đầu lải nhải, cầm lấy uống một hơi hết sạch
Chiến sĩ Lâm lúc này mới hài lòng, lúc dọn bát, ánh mắt liếc qua nhìn thấy tấm ảnh cũ trên tay thủ trưởng liền nhíu mày
Hình như anh ta đã gặp người giống như trong này ở đâu đó rồi thì phải
Nhưng làm sao cũng không thể nhớ ra được