Chương 3
Em dâu
Cô không biết chuyện gì đang xảy ra, cũng không biết nguyên chủ đi đâu rồi
Cô chỉ có thể dựa vào bản năng mà rởi khỏi căn nhà xa lạ, sau đó tới xưởng làm việc, dọc theo đường đi thấy những con đường mang dấu ấn thời đại và các khẩu hiệu kia, cô cảm thấy tất cả cứ như một giấc mơ
Cô cũng không biết đây là trí nhớ trước kia hay là một giấc mơ
Dù sao cô tin chắc tất cả bây giờ không phải là mơ
Dẫu sao cảm giác đói bụng chân thật như vậy
Quan trọng là còn mệt hơn, máy móc bên trong xưởng dệt ở thập niên 60 này rất cũ kỷ, nhiệt độ bên trong xưởng dệt rất cao, cho tới trưa, cô thiếu chút nữa đã không chịu nổi nữa
Đinh linh linh
Tiếng chuông làm việc lại vang lên lần nữa, đám nữ công nhân đang nghỉ ngơi trong phòng đều rối rít đứng lên, cầm ly nước đi đến phân xưởng
"Tô Du, đi làm thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có người đẩy một bả vai của Tô Du một cái
Tô Du ngẩng đầu lên, nhận ra đây là Chu Linh Linh, người làm việc chung với cô
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô cười một tiếng, "Tôi tới ngay đây
Bên trong xưởng dệt có rất nhiều công đoạn, Tô Du làm việc ở công đoạn cực nhất
Công việc này không chỉ cực khổ mà hơn nữa còn không có cách nào thi chức danh tăng tiền lương
Như một con quay trong xưởng, cả đời phải làm việc quần quật, xoay tròn không ngừng
Mặc dù có trí nhớ của nguyên chủ, cô cũng có được công việc này, nhưng mà Tô Du không có ý định làm công việc này lâu dài
Trừ phi làm ông chủ, bằng không thì phải làm công việc nhẹ nhõm
Sau khi lau sạch mồ hôi trên mặt, Tô Du nhìn nữ công nhân bên cạnh một chút, bọn họ vừa nói chuyện vừa làm việc, không có bao nhiêu người quan tâm đến cô
Cô biết, những người này cũng không phải là bài xích nguyên chủ mà là bởi vì bình thường nguyên chủ hay chăm sóc gia đình, phải đi sớm về muộn
Vì có thể làm cho lãnh đạo trong xưởng hài lòng, cho nên lúc đi làm cô đều vùi đầu làm việc, cho tới bây giờ không nói chuyện với những nữ công nhân khác
Cứ như vậy, cô ấy làm việc trong xưởng mấy năm nhưng bạn bè chân chính không đến mấy người
Vị đồng chí nguyên chủ này có thể nói là vì người nhà mà làm trâu làm ngựa, dâng hiến không vụ lợi
Tô Du nghĩ, cảm thấy cho dù đánh chết cô, cô cũng sẽ không làm chuyện ngu ngốc này đâu
Cho dù làm trâu làm ngựa, cô cũng phải để người nhà làm trâu làm ngựa cho cô
Lúc này, trong phòng nhỏ của nhà họ Tô, hai người cũng sờ bụng, mặt đầy khổ sở
Dâu cả mới vừa gả vào cửa nhà họ Tô - Lưu Mai bất mãn cau mày: "Tại sao hôm nay chị cả không về
Buổi sáng không quan tâm chúng ta đã đành, buổi trưa cũng không để ý đến chúng ta
Chồng cô ta là Tô Đại Chí cúi đầu nói, "Anh nghĩ là vì chuyện chúng ta đòi tách ra nên chị đang tức giận đó
Lưu Mai nhất thời mất hứng, "Sao lại tức giận, anh cũng kết hôn rồi, còn định nuôi em trai em gái hả
Nhà nhỏ như vậy, bọn họ ở bên trong, sauu này anh còn muốn nuôi con nữa hay không
"Thế nhưng, nhưng đây là nhà cha mẹ để lại
"Anh là con trai trưởng, phải để lại cho anh
Dù sao chờ tối nay chị cả về, tôi phải hối chị ấy, tìm ngày dọn ra ngoài
Chị ấy tuổi tác đã lớn, còn không muốn gả ra ngoài, ở trong nhà làm gì chứ
Thấy chồng mình còn cúi đầu không nói lời nào, cô ta lại nói, "Còn người em trai em gái kia của anh cũng vậy
Lớn như vậy còn để nhà nuôi, em gái anh còn muốn mua váy mới nữa chứ, tôi kết hôn mà cứ mang bộ dạng thế này, cô ta nghĩ cũng thật đẹp đấy
Dù sao chị anh đồng ý mua là chuyện của chị anh, còn anh một đồng cũng đừng hòng lấy ra
Lúc này Tô Đại Chí lại gật đầu tán thành
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]