Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp Sau Khi Trọng Sinh

Chương 42: Đòi bồi thường




Chương 42
Đòi bồi thường


Chị dâu cả Lưu vội vàng nói, "Sui gia, cô cứ từ từ ăn, chúng tôi chờ được
Cô ăn xong thì chúng ta hãy nói chuyện ngày hôm nay một chút
Lúc này Tô Du mới hài lòng tiếp tục ăn cơm
Đã lâu rồi cô chưa ăn sủi cảo thơm ngon thế này
Trước tiên ăn mấy cái lấp đầy bụng, còn dư lại hai cái thì nhai nhuyễn nuốt chậm, từ từ thưởng thức hương vị
Mười cái sủi cảo cứ thế ăn hết nửa tiếng
Người nhà lão Lưu ở bên cạnh sớm đã không chịu nổi, dựa lưng vào tường, mặt đầy tức giận không muốn nhìn cô
Đương một tiếng, rốt cuộc Tô Du cũng để chén đũa xuống
Người nhà lão Lưu lập tức tỉnh táo tinh thần, ánh mắt nhìn chằm chằm cô
Tô Du vừa lau miệng, vừa nói, "Thật ra thì mọi người đều là người một nhà, tôi cũng không hề muốn làm lớn chuyện này một chút nào
Nghe thấy Tô Du nói như vậy, người nhà lão Lưu đều thở phào nhẹ nhõm
Chị dâu cả Lưu vừa muốn nịnh nọt một chút thì nghe Tô Du lại nói, "Tôi có lòng tốt nhưng thân thể này của tôi quá kém
Tôi có lòng tha thứ cho bà ta nhưng mà lần này bị rượt đuổi đâm ra hoảng sợ, còn mất sức nữa, ảnh hưởng rất lớn đối với thân thể
Các người cũng biết, mấy ngày trước tôi mới từ bệnh viện đi ra, bác sĩ cũng nói tôi phải tĩnh dưỡng cho thật tốt
Vì để bồi bổ sức khỏe cho tôi nên nhà lão Tô chúng tôi đã móc tất cả của cải rồi
Vất vả lắm mới khỏe lại, bây giờ lại hao tổn
Tôi là người đi làm, bây giờ trễ nãi, tôi đây có thể làm gì
Không nói khác, đánh giá lao động của năm nay nhất định là không tốt
"Trước kia cô cũng bị đánh giá không tốt mà
Hai Lưu - Lưu Đại Cường nói
Tô Du liếc anh ta một cái, "Đó là quá khứ, bây giờ biểu hiện của tôi rất tốt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bây giờ bác Lưu hại tôi thành như vậy, một chút hi vọng kia của tôi cũng bị mất


Vừa nói vừa bụm mặt khóc thút thít
"


Người nhà lão Lưu đều cảm thấy đau đầu
Chị dâu cả Lưu cũng biết nhà lão Tô không định giải quyết ổn thỏa chuyện này, nói thẳng, "Sui gia, vậy cô muốn thế nào
"Đương nhiên là tôi muốn tha thứ cho các người rồi
Điều kiện tiên quyết là tôi khỏe lại, dâng hiến sức lao động của mình cho xưởng, kiếm tiền nuôi em trai em gái
Dẫu sao sau khi cha mẹ tôi đi, tôi là trụ cột trong gia đình
Mọi người đã hiểu, đây là muốn bồi thường đó mà
Quá không biết xấu hổ, chỉ có té xỉu thôi mà còn muốn bồi thường tiền
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Còn chưa bể đầu chảy máu nữa
"Tuyệt đối không có khả năng
Lưu Đại Dũng tức giận nói
Tô Du nhất thời nhướng mắt, che ngực kêu, "Ai yêu ai yêu, ngực tôi đau quá, đầu cũng đau, nhất định là hôm nay bị bác Lưu đánh rồi
Bên ngoài, nữ công an nghe được tiếng hô chạy vào, nhìn thấy dáng vẻ đau đớn của Tô Du thì lập tức gọi bác sĩ sang đây xem, lại chỉ mấy người nói, "Các người ra tay đánh người hả
"Không


Không mà
Lưu Đại Dũng giơ tay lên nói
Những người khác trong nhà lão Lưu cũng đều lắc đầu
Tô Du yếu ớt nói, "Đồng chí công an, bọn họ không có đánh tôi
Đây cũng là ảnh hưởng của trước đó
"Các người đừng kích thích bệnh nhân
Bác sĩ nói, "Sức khỏe bệnh nhân yếu ớt, phải nói chuyện nhẹ nhàng, đừng cãi lộn
Cho dù giảng hòa với bệnh nhân thì cũng không cần nhiều người như vậy
Nữ công an nhất thời trợn mắt nhìn hai anh em Lưu Đại Dũng
Hai người đàn ông này chạy tới ăn hiếp một nữ đồng chí, có xấu hổ hay không, nếu như là xã hội cũ thì khẳng định đều là những tên khốn kiếp chuyện ăn hiếp những kẻ yếu
Lưu Đại Dũng và Lưu Đại Cường nhất thời run rẩy
Lưu Đại Dũng oan uổng nói, "Tôi không kích thích cô ta, là cô ta bắt chúng tôi bồi thường, đồ lòng dạ đen tối
Hô hấp của Tô Du trở nên nặng nề, nghe nói như vậy thì chảy nước mắt, "Tôi cũng không muốn liên lụy người khác
Nhưng mà nhà tôi quả thật không có tiền trả tiền thuốc men, tôi đây còn phải nghỉ ngơi, đây đều là tổn thất, họa từ trên trời rơi xuống, thật là xui xẻo, đi đường cũng bị người ta đuổi đánh
Nhưng một mình tôi chịu tội thì thôi đi, tôi cũng không thể để cho em trai em gái tôi gánh vác những tổn thất này được
Những năm này bọn họ cũng rất khổ


Đây là xã hội mới, bọn họ cũng có quyền sống cuộc sống hạnh phúc


Nữ công an nghe xong trong lòng liền chua xót, đây là một đồng chí sống ở xã hội mới mà vẫn chịu khổ
Cô ấy nhìn người nhà lão Lưu nói, "Dưới tình huống bình thường, trả tiền thuốc men và phí dinh dưỡng là chuyện đương nhiên
Cũng không thể đánh người xong rồi lại làm như không có chuyện gì được
Người nhà lão Lưu: "



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.