Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp Sau Khi Trọng Sinh

Chương 8: Không thể chia nhà




Chương 8
Không thể chia nhà


Tô Tiểu Chí bu lại
Cậu ta là người rửa mặt xong đầu tiên, liền chạy về nhà để ăn bữa sáng, mỗi ngày sau khi chị cả thức dậy, chuyện đầu tiên chị làm là chuẩn bị bữa sáng
Quả nhiên vừa về là thấy chị cả đang nhóm bếp, ai biết chị cả lại bắt đầu lau nước mắt
Cậu ta muốn chết đói đây này, chị cả khóc gì chứ
Sao không làm cơm đi
Tô Du xoa xoa ánh mắt hồng hồng, nhìn vẻ mặt trách móc của Tô Tiểu Chí
Dáng dấp của Tô Tiểu Chí và Tô Du tương đối giống nhau, mặt thon gầy, vóc dáng cao gầy, ánh mắt linh hoạt
Vừa nhìn là biết đứa trẻ cả ngày làm chuyện không đàng hoàng
Nhìn đứa nhỏ này, Tô Du lập tức lại dụi mắt một cái, ánh mắt càng đỏ hơn, cô nhìn Tô Tiểu Chí nói, "Chị khóc gì ư, còn không phải là vì em hay sao
Anh hai em đòi tách ra, sau này em sống ở đâu chứ
Chị và Tiểu Lâm là con gái, sau này có thể lấy chồng, luôn có nơi để ở, một mình đứa con trai như em thì làm sao, sau này ngay cả nhà của mình cũng không có, ở đâu, sao cưới vợ được
Tô Tiểu Chí nhất thời ngây ngẩn
Cậu ta biết chuyện gia đình tách ra, cũng cảm thấy anh hai quá đáng, bị chị dâu xúi giục đòi tách ra, muốn chiếm căn nhà này
Nhưng mà cậu ta vẫn cảm thấy đây là chuyện chị cả nên lo lắng, cho dù cậu ta có không vừa ý thì cũng không hơi đâu đi lo chuyện này
Nhưng vừa nghe chị cả nói như vậy, trong lòng cậu ta cũng có chút khó chịu
Anh hai đang muốn cướp nhà với cậu ta ư
Tô Du vỗ vai cậu ta một cái nói, "Tiểu Chí à, em đã trưởng thành rồi, cũng là đứa trẻ mười bảy tuổi, thật ra thì chị biết em muốn đi làm sớm, là bởi vì muốn gánh vác cuộc sống với gia đình, cho nên gần đây chị giúp em tìm việc làm, đợi khi tìm được công việc, em cũng không cần đi học nữa
Nghe được lời của Tô Du, đầu của Tô Tiểu Chí mới vừa rồi còn lơ mơ thì lúc này nở rộ giống như pháo bông, mặt đầy hoảng sợ và nghi ngờ nói, " Chị, thật sao
Trước kia chị luôn ép em đi học cơ mà
Trước kia cậu ta nói không muốn đi học thì chị cả sẽ khóc, thế nào cũng bắt cậu đi học mới được
"Thật
Tô Du gật đầu
Đương nhiên là thật, ngay cả nguyên chủ cũng một lòng vì mấy đứa em này nên mới ép chúng đến trường học, muốn cho bọn họ sau này có tương lai
Nhưng Tô Du hoàn toàn không có ý tưởng này
Nếu như không muốn đi học thì đúng lúc có thể đi tìm việc làm nuôi gia đình
Tốt nhất sau này nộp hết toàn bộ liền lương, để cho cô có ăn có uống."Chị nghĩ rồi, em là nam tử hán, là một thằng con trai thì nên có sự nghiệp của mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không muốn học thì thôi, chị ủng hộ em
Tô Tiểu Chí mừng như điên, " Chị, em nhất định sẽ san sẻ với chị
Còn nữa, cái nhà này khẳng định không chia được, chị yên tâm
Vẻ mặt câu ta tươi cười đầy rực rỡ, chỉ cần không bắt cậu ta đi học thì cái gì cũng được
Còn việc đi làm, cậu ta cũng không bận tâm
Dù sao công việc cũng không phiền hà, nếu như mệt thì cậu không làm việc nữa, về nhà nghỉ ngơi, có chị cả nuôi
Tô Du mặt đầy cảm động nói, " Ừ, vậy chị dựa vào em
Sau đó bỏ kiềm lửa vào tay Tô Tiểu Chí, "Chị mới khóc nhiều nên mắt không thoải mái, em nhóm lửa đi, hôm nay chúng ta không cho chúng nó ăn, dạy chúng nó một bữa để cho chúng nó biết sự lợi hại của hai chị em mình
Chị ăn xong thì đi tìm việc giúp em
Tô Tiểu Chí nhất thời cảm thấy mình cùng chị là một phe, lập tức nói, "Được, chị ngồi đi, em nhóm lửa cho
Đối với một đứa nhóc nhà nghèo, chuyện nhóm lửa không xa lạ gì, chẳng mấy chốc Tô Tiểu Chí đã nhóm lửa xong
Tô Du nhìn khói đen bốc lên từ bếp lò, lập tức bịt kín lỗ mũi, bây giờ cô vô cùng nhớ nhung phòng bếp không khói của nhà mình
Ai, phòng bếp không khói là chuyện không thể nào, nhưng mà có thể cân nhắc làm một cái lò than
Bên này vừa mới nổi lửa, Tô Đại Chí cùng vợ anh ta là Lưu Mai, và Tô Lâm cũng trở lại
Tô Du cũng không quan tâm tới bọn họ, một mình ngồi trên giường chải đầu
Nguyên chủ giữ lại mái tóc dài tới eo, đáng tiếc bởi vì dinh dưỡng không đầy đủ nên sợi tóc đa phần bị chẻ ngọn và khô khốc, không hề đẹp chút nào
Cô chải nửa ngày mới thắt được kiểu tóc đuôi sam
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đám người Tô Đại Chí nhìn Tô Du, từ sáng sớm đến bây giờ cũng không nói một tiếng, đến cơm cũng là Tô Tiểu Chí làm, mặt đầy quái dị nhìn Tô Du
Tô Đại Chí bị Lưu Mai đẩy đẩy, lúc này mới nói cà lăm, "Chị cả, cái đó, chuyện trong nhà ấy


chị nghĩ thế nào
"Nghĩ gì ư, anh hai, nhà này không thể chia được
Tô Tiểu Chí lập tức nói
Lưu Mai cười ha ha, "Tiểu Chí, đây là chuyện của người lớn, một đứa trẻ như chú xen vào làm gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.