[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc chưa nghe thấy tiếng tiền, bước chân của gã đàn ông kia uể oải, vừa nghe thấy tiếng tiền đã thấy gã một giây sau có mặt, mở cửa
Tiêu Bảo Trân nghe tiếng mở cửa liền tăng tốc bước chân đi đến cửa nhà này, đang đánh giá gã đàn ông sau cánh cửa
Gã này cao lớn tráng kiện, da không đen như nhị ca, chỉ là trên người có mùi phân gà nhàn nhạt, chứng tỏ trong nhà gã chắc chắn có rất nhiều gà
Trong lúc Tiêu Bảo Trân dò xét gã, gã đàn ông cũng đang đánh giá nàng
Hơn nữa ánh mắt ấy rất khiếm nhã, cứ đảo lên đảo xuống, khiến Tiêu Bảo Trân cảm thấy khó chịu
Nàng cũng không phải kẻ dễ nén giận, liền trực tiếp nhìn thẳng vào mắt gã, hỏi: "Ngươi nhìn cái gì
Nàng tưởng gã sẽ giật mình, sẽ kinh ngạc, ai ngờ gã lại cười hắc hắc hai tiếng, xoa xoa tay rồi kéo tay Tiêu Kiến Viễn, thấp giọng hỏi: "Nhị ca, cô nương này là ai vậy, có gia đình chưa
Vậy tức là gã vừa rồi đang để mắt đến Tiêu Bảo Trân
Nhìn cái ánh mắt của gã thì Tiêu Bảo Trân cũng biết vì sao gã luôn cô độc, đáng đời
Ý của gã này, hiển nhiên không chỉ mình Tiêu Bảo Trân nghe hiểu, Tiêu Kiến Viễn cũng ngay lập tức hiểu ra
Hắn giật giật khóe miệng, "Đại Dũng, ngươi muốn biết
"Muốn chứ, nói mau nàng có gia đình chưa
Gã tên Đại Dũng cười hề hề, lại hạ giọng nói: "Nếu chưa gả, anh giúp tôi hỏi nàng một chút, sáu đồng tiền sính lễ nàng có chịu gả cho tôi không, về nhà tôi chỉ cần giặt quần áo nấu cơm, cho gà ăn quét dọn, ngoài ra không phải làm gì, nhị ca, anh xem tôi lớn tuổi rồi mà chưa có vợ cũng đáng thương, anh giúp tôi nói một tiếng
"Được, ta giúp ngươi nói
Tiêu Kiến Viễn hòa nhã cười, rồi đột ngột đấm một cú vào bụng Đại Dũng, "Ta nói con mẹ nó ngươi mù mắt à, đến cả em gái lão tử mà cũng không nhận ra, ngươi là ai mà dám bảo em gái ta về làm người hầu
"Hả
Vậy là Bảo Trân hả
Đại Dũng đương nhiên biết Tiêu Kiến Viễn có em gái tên là Tiêu Bảo Trân, có điều nhà gã cách nhà Tiêu Bảo Trân khá xa, với cả không phải con nít cùng tuổi nên bình thường không hay chơi với nhau
Lần cuối gã thấy Tiêu Bảo Trân còn là một nha đầu mười lăm mười sáu tuổi, giờ đã là một cô nương yêu kiều duyên dáng rồi
Đại Dũng ôm bụng, bị Tiêu Kiến Viễn đấm cho muốn trào cả nước chua, vẫn còn giải thích: "Tôi không nhận ra mà, nữ đại thập bát biến, đây thật sự là Bảo Trân sao
"Không phải Bảo Trân thì là ai
Mở to mắt ra mà nhìn
Tiêu Kiến Viễn thật sự muốn chết quách cho rồi, giọng như gấu té giếng, suýt chút nữa làm thủng màng nhĩ Đại Dũng
Đại Dũng cứ gật đầu liên tục, vội vàng nói: "Là Bảo Trân, tôi nhận ra rồi, ngại quá, nhận nhầm
Gã co rúm lại, không dám nhìn Tiêu Bảo Trân nữa
Lần này Đại Dũng không chỉ mặt mày ủ rũ, còn có chút ấm ức: "Nhị ca, vậy hôm nay anh tìm tôi có chuyện gì vậy, không phải là chỉ để đấm tôi một cú thôi đấy chứ
"Ngươi nghĩ hay nhỉ
Cha ngươi có ở nhà không
Tiêu Kiến Viễn hỏi
Đại Dũng: "Không có, anh tìm ông ấy có chuyện
"Em gái ta muốn mua gà nhà ngươi, tự ngươi bán được không
Đại Dũng cuối cùng cũng hiểu ra, mắt sáng rỡ: "Được chứ, muốn mua gà thì vào trong nói chuyện
Tôi dẫn các người đi xem chuồng gà
Gã đi trước, Tiêu Kiến Viễn theo sát phía sau, còn Tiêu Bảo Trân thì đi sau cùng, ba người cùng đi vào nhà Đại Dũng
Căn nhà cấp bốn phía sau có một cái sân nhỏ rào lại, Tiêu Bảo Trân tưởng chuồng gà ở ngay trong sân, ai ngờ đảo mắt nửa ngày vẫn không thấy chuồng gà đâu, đừng nói gà, một cọng lông gà cũng không thấy
"Chuồng gà không ở đây, đi theo tôi
Đại Dũng rụt rè nói
Trong sân còn một cái cửa, mở cửa ra là đi thẳng lên núi, đi trên núi ít nhất hai mươi phút mới đến một bãi đất trống, đó mới là ổ gà
Đại Dũng dừng lại trước ổ gà, quay lại hỏi: "Cô muốn mấy con gà
"Hai con, với cả ba cân trứng gà
Tiêu Bảo Trân dứt khoát nói
Xem ra gà đều tự đi kiếm ăn trên núi, toàn là gà ta, hầm lên chắc là thơm lắm, thứ mỹ vị không thể có ở mạt thế
Khi Đại Dũng bắt hai con gà đến trước mặt, Tiêu Bảo Trân càng thêm vui sướng
Đại Dũng vén lông gà lên, bấm một cái vào đùi gà: "Cô nhìn này, đây là hai con gà trống tơ mập nhất nhà, cô muốn không
"Muốn
Chúng ta nói chuyện giá cả, ta cũng không chiếm của ngươi, trong thành một con gà bán một đồng tám, nhưng cần phiếu, con này ta trả ngươi hai đồng hai
Trong thành một cân trứng gà tám hào, cũng cần phiếu, trứng gà nhà ngươi ta trả một đồng một cân, nếu ngươi đồng ý, chúng ta bắt gà luôn
Tiêu Bảo Trân nói
Mức giá này coi như công bằng rồi, nàng tưởng Đại Dũng sẽ đồng ý ngay
Ai ngờ người này tuy rất khiếm nhã với con gái, nhưng trong chuyện làm ăn lại khá thật thà
Gã liếc nhìn nhị ca rồi nhìn Tiêu Bảo Trân, xoa xoa tay: "Không cần nhiều vậy đâu, gà trống tơ cô cho tôi hai đồng một con là được, còn trứng gà thì cô cứ trả như trong thành, tám hào là được rồi
"Rẻ vậy sao
Tiêu Bảo Trân ngớ ra
Đại Dũng mặt mày ủ rũ: "Không rẻ không được mà, cô xem nhà tôi nuôi nhiều gà như vậy, gà trống tơ thì không ăn thịt được, mà già thì thịt không ngon, nhưng chúng tôi dân quê vào thành phải có giấy giới thiệu, không có lý do chính đáng là không vào được, đành phải có lái buôn đến thu mua, nhưng ép giá thấp lắm
Mà trứng gà cũng vậy, hợp tác xã thu mua thì có sáu hào một cân, bán cho cô tôi vẫn còn có lời
Gã nói: "Tôi chỉ có một yêu cầu, sau này cô muốn mua gà với trứng gà cứ đến chỗ tôi mua là được, có được không
"Được chứ, sao lại không
Tiêu Bảo Trân quả quyết bắt đầu trả tiền: "Chỉ cần ngươi luôn nuôi gà mập như vậy, sau này gà với trứng gà nhà ta đều sẽ mua ở chỗ ngươi
Hai con gà là bốn đồng, ba cân trứng gà hai đồng tư, tổng cộng là sáu đồng bốn hào, Tiêu Bảo Trân đếm đưa cho Đại Dũng, rồi nhận gà với trứng gà, định đặt vào chiếc giỏ trúc đã mang theo
Trong giỏ trúc còn có sữa bột và đường mà Tiêu Bảo Trân định mang về, nàng liền lấy ra hết, đang nghĩ nên để trứng gà lên trên hay xuống dưới thì tốt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Này
Tiêu Kiến Viễn chìa tay về phía Đại Dũng, trong lòng bàn tay là hai viên kẹo
Đại Dũng mắt sáng lên, lập tức nhận lấy: "Cám ơn nhị ca
Tiêu Kiến Viễn gật nhẹ đầu, thấy Đại Dũng vì muốn cưới vợ mà mắt sắp trợn ngược, hắn thở dài
Tuy nói hắn cũng là lưu manh, nhưng Tiêu Kiến Viễn cảm thấy mình là một lưu manh sớm muộn gì cũng thoát ế, thân làm tiền bối phải khuyên nhủ Đại Dũng đôi câu
"Hai viên kẹo này ngươi cứ giữ lại, lần sau có người giới thiệu cô nương cho ngươi thì ngươi cứ…" Tiêu Kiến Viễn vốn muốn nói, lúc có người giới thiệu cô nương cho Đại Dũng thì đừng có tệ hại thế, vừa mở miệng đã nói với người ta, em đến nhà tôi làm việc nhà làm người hầu cho tôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bây giờ phụ nữ có thể gánh nửa bầu trời, trong thôn không ít phụ nữ làm đủ công điểm, cô gái nào dại dột mà muốn đến nhà gã làm người hầu chứ
Hắn muốn Đại Dũng đưa hai viên kẹo này cho người ta, nói mấy lời tử tế
"Thì tôi làm sao
Đại Dũng tò mò hỏi, vừa nói vừa toe toét cười, một viên kẹo cứng đang lóe sáng trong miệng hắn
Gã không nói hai lời mà nuốt kẹo
Tiêu Kiến Viễn ngừng lại, vỗ vỗ vai huynh đệ: "Ngươi cứ tiếp tục độc thân đi
Đại Dũng bị Tiêu Kiến Viễn chọc tức, cảm thấy nhị ca đang nguyền rủa mình, nhưng vì không đánh lại Tiêu Kiến Viễn nên gã bực mình quay mặt sang một bên, nhìn Tiêu Bảo Trân bỏ trứng gà vào giỏ
Vừa nhìn thì Đại Dũng sợ ngây người: "Bảo Trân, sao cô lại có nhiều đường vậy
"Ta mua ở hợp tác xã, có sao
Tiêu Bảo Trân vẫn còn đang suy nghĩ làm sao để bỏ trứng gà vào, có thể đảm bảo không bị vỡ trên đường về
Nói xong một giây sau thì đã thấy Đại Dũng ngồi xổm xuống cạnh mình, cái vẻ tươi cười trên mặt gã là một sự nịnh nọt: "Người thành phố mua đường có phải dễ dàng lắm không
Tiêu Bảo Trân không hiểu chuyện gì, cẩn thận lui về sau, lúc này mới nói: "Cũng không hẳn, công nhân ở thành phố phiếu đường cũng không phải tháng nào cũng có, tôi vừa hay trên tay có mấy tờ, nên mua hết thôi, sao vậy
Bỗng nhiên Đại Dũng hớn hở nói: "Tôi có thể mua một chút của cô không
Tiêu Bảo Trân còn chưa kịp lên tiếng thì Tiêu Kiến Viễn đã đưa một chân to tới, cười nói: "Chẳng lẽ ngươi còn thèm đường như trẻ con vậy hả
"Sao có thể chứ, là thế này
Đại Dũng nhìn quanh một chút rồi bỗng hạ giọng: "Là do cha tôi gần đây mắc một chứng bệnh lặt vặt, lúc làm việc thì bỗng nhiên bị chóng mặt, đứng cũng không vững, đi xem thầy chân đất thì ông ấy nói là cái gì gì đó thấp
"Hạ huyết áp
Tiêu Bảo Trân cau mày nói
Đại Dũng: "Đúng đúng, chính là hạ huyết áp, mà cái đồ chơi này phát lên không báo trước được, nên ông ấy vẫn cứ đi làm bình thường, thực ra cha tôi không đi ra ngoài đâu, đang nằm trong phòng đấy, là tôi không cho ông ấy đi, sợ ông ấy đang làm lại ngã xuống
Thầy chân đất bảo là lúc ông ấy chóng mặt thì uống chút nước đường, mà bọn tôi ở quê thì kiếm đâu ra đường trắng để mua, nên tôi mới muốn mua của Bảo Trân một chút, loại kẹo cứng ấy, chóng mặt thì ăn một viên cũng tiện, được không Bảo Trân
Sau này cô cũng là em gái tôi
Đường này, Tiêu Bảo Trân vốn định để lại trong nhà, người một nhà từ từ ăn, nàng một cân cũng không muốn bán
Nhưng nghe nói cha Đại Dũng bị tụt huyết áp, nàng liền có chút dao động
Bệnh tụt huyết áp chỗ nguy hiểm là ở chỗ, ngươi không biết lúc nào nó sẽ phát tác, đột nhiên trong lúc sẽ bắt đầu choáng đầu, đổ mồ hôi lạnh, cả người giống như là hồn lìa khỏi xác, sau đó mới ngã xuống đất
Rất nhiều người khi té xỉu là ngã thẳng về phía trước, đầu đập xuống đất vỡ đầu chảy máu
Đây là ở nông thôn, nhỡ lúc làm việc mà ngã sấp xuống, đầu đập vào đá thì rất nguy hiểm
Nghĩ đến đây, Tiêu Bảo Trân liền nói, "Được, ngươi muốn bao nhiêu
Đại Dũng mắt sáng lên, hai tay chắp lại cầu Tiêu Bảo Trân, "Ngươi có mấy cân đường cứng này
"Sáu cân
"Ta muốn bốn cân được không
Đại Dũng giơ bốn ngón tay ra, thận trọng hỏi
Khá lắm, khẩu vị của hắn lớn đấy
Không đợi Tiêu Bảo Trân trả lời, Đại Dũng móc ra sáu đồng vừa nhận được, mặt dày nhét vào tay Tiêu Bảo Trân, "Ta biết đường trong thành không đắt như vậy, cho nên ta mua của ngươi giá cao được không
Bốn cân đường sáu đồng, ta lấy đường đi nhé
Tiêu Bảo Trân cầm sáu đồng kia, trong chốc lát còn chưa kịp phản ứng
Đây là nàng phát hiện ra một cách kiếm tiền mới sao
[📢 tác giả có lời muốn nói ] Ban đầu ta nói một ngày ba chương, nhưng liên tục ba chương nửa tháng sau phát hiện ta không được
Đầu óc không đủ dùng, hôm qua viết viết thì hoàn toàn không viết được, cho nên quyết định sau này vẫn là một ngày hai chương, như vậy ta có thể bảo đảm cả số lượng lẫn chất lượng đều tốt, cho nên thật xin lỗi mọi người, sau này vẫn là hai chương...