[Thập Niên 60] Gây Dựng Lại Gia Đình

Chương 372: Quách Linh




Chương 372: Quách Linh (2)Chương 372: Quách Linh (2)
"Sail" Tô Mai cười nói: "Là tôi không so đo với các người, không phải các người không truy cứu
"Đội trưởng Triệu
Quách Đại Thành hổn hển nói: "Anh cũng không quản à
Triệu Khác nhìn Quách Linh, có chút đăm chiêu
"Tiểu đoàn trưởng Quách
Tân Dao mở cửa đi ra, cười nói: 'Chúc mừng, anh vừa được làm ba
Bà lão, Quách Linh thất thanh kêu lên: "Không có khả năng
"Ôi
Tô Mai vô tay cười nói: "Bà lão và Tiểu Linh phải thất vọng rồi, ngàn phòng vạn phòng, cuối cùng đồng chí Lưu vẫn mang thai
Quách Đại Thành hồ nghi nhìn về phía con gái
Bà lão không muốn anh ta có con, anh ta có thể hiểu được, nhưng con gái..
Rốt cuộc thì Quách Linh cũng còn nhỏ, mặc dù có tâm kế, nhưng lại diễn không tới được
Trong một khắc bị Tô Mai vạch trần, cô bé bối rối nói: "Con không có, con..
Quách Đại Thành buông tay hai người ra, chạy xuống núi không quay đầu lại, chạy về phía quân y
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Ba..
Quách Linh đuổi theo hai bước, lại quay đầu nhìn Tô Mai oán hận nói: "Đều tại cô
Tô Mai nhìn cô bé hếch cằm: "Làm sao bây giờ
Đồng chí Lưu bị cháu cùng bà lão liên thủ đuổi ra khỏi cửa, chỉ có thể ở lại trong ký túc xá của bệnh viện, giờ mẫu bằng tử quý sẽ được ba cháu đón về nhà
Bước tiếp theo cháu định chuẩn bị đối phó với cô ấy như thế nào, để bà ngoại cháu phân tích quan hệ lợi hại, giật giây hoặc ám chỉ xuống tay với cô ấy à
"Đông" một tiếng, Quách Linh chỉ cảm thấy toàn bộ máu trong cơ thể đều bị đông cứng, thất thanh kêu lên: "Cô nói bậy..
Tần Dao nghe vậy chỉ thấy lạnh người, theo bản năng nắm chặt áo bông trên người, bao chặt bản thân
Đội trưởng Đổng đứng cạnh vợ nghe một lúc xong buồn cười nói: "Đồng chí Tô xem Hồng Lâu Mộng nhiều quá rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tân Dao: "Anh nhìn sắc mặt Quách Linh đi
Đội trưởng Đổng vừa nghiêng đầu nhìn xong không nói lời nào, vẻ kinh sợ trong mắt cô bé rất rõ ràng
Nếu không có ý nghĩ này, sao cô bé phải kinh hoảng
Sao phải sợ hãi
Phải là ngạc nhiên khó hiểu mới đúng, dù sao đứa bé mới lớn chừng này, sao có thể hiểu được mấy chuyện hại người, hơn nữa sao mà biết được mẫu bằng tử quý, mấy từ như giật dây ám chỉ hại người lại có ý nghĩa như nào
"Cô bé hôm nay phải đi sao
Đội trưởng Đổng nhẹ hô lên
Tần Dao nghĩ nghĩ, ánh mắt dừng trên người bà lão,'Bà lão nói chuyện không suy nghĩ, đồng chí Tô cũng không phải loại người dễ bị bắt nạt, nói mấy câu đã nổi lên tranh cãi, lấy tính cách bao che khuyết điểm của đội trưởng Triệu, bà ấy còn có thể ở lại quân khu được không?”
Đội trưởng Đổng: "Đó không phải là bà ngoại của cô bé à
"Phải
Một bà lão ở lại nhà con rể không chịu đi
Tần Dao nói: "Anh ngẫm lại xem, dục vọng khống chế của bà ta nhiều như thế nào
Cố tình Quách Linh lại thông minh từ bé, cô bé như vậy, hoặc là trọng tình, tham luyến một tia ấm áp mà mặc cho bà lão sai khiến, hoặc là sẽ trở nên giống như bây giờ..
Đội trưởng Đổng nhìn Quách Linh, nhịn không được tiếc than: "Đáng tiếc
Tần Dao hiểu được ý của chồng mình, cô bé thông minh như vậy, nếu bên cạnh có một bàn tay ấm áp kéo cô bé một lần..
Nghĩ như vậy, Tân Dao ngẩn ra nghiêng đầu hỏi: "Bây giờ cô bé cũng mới sáu bảy tuổi phải không
Đội trưởng Đổng ngẩn người, đột nhiên tiện tay vỗ trán, nhìn Triệu Khác đang đứng phía xa
Triệu Khác nhìn anh ta một cái, kéo tay của Tô Mai: "Cơm trong nồi nhão rồi
Nhìn thấy sự không cam lòng trong mắt Quách Linh, Tô Mai vốn đang muốn đâm chọc thêm hai câu kết quả lại bị Triệu Khác nói: "Khét kìa
một tiếng giật bắn cả người: "Ây da cơm của tôi
Dứt lời tránh thoát khỏi tay Triệu Khác, chạy vài bước vào trong sân
"Trung đoàn trưởng Triệu
Trung đoàn trưởng Đổng gọi Triệu Khác lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Triệu Khác võ vỗ đầu Triệu Cẩn và Tiểu Hắc Đản: "Rửa tay ăn cơm đi
Tiểu Hắc Đản quay đầu, Quách Linh đang đỡ lão thái thái đi xuống chân núi, dưới chân lảo đảo, lắc lư thân mình nhẹ như không có trọng lượng:
"Anh lớn, về sau anh cách xa nhỏ ấy một chút
Triệu Cẩn cong cong môi cười nói: "Em không cảm thấy con bé rất đáng thương hả
"Nhỏ ấy đáng thương?
Tiểu Hắc Đản kinh ngạc trợn tròn hai mắt, nhìn Triệu Cẩn, không thể tưởng tượng được mà nói: "Nhỏ có cơm ăn, có áo mặc, được đi học đàng hoàng, nhỏ đáng thương chỗ nào
Tam Mao mới đáng thương
Mấy ngày trước Trâu Thu Mạn và Chính uỷ Tống về thành phố Hoa có mang về cho bọn nhỏ mấy quyển sách
Trong đó có quyển tên là: Tam Mao Lưu Lạc Ký)
"Ha ha..
Đúng
So với Tam Mao, con bé không phải là đang sống trên thiên đường sao
Triệu Cẩn xoa xoa mũ trên đầu cậu bé, ôm lấy vai cậu bé mà đi
"Nghe nói hôm qua con bé thi nhảy lớp, sang năm khai giảng không chừng lại cùng một lớp với em
Em chú ý một chút, đừng quá thân thiết với con bé
Tiểu Hắc Đản: "Em có chơi với con gái bao giờ đâu
Cuộc đối thoại của hai anh em chẳng những Triệu Khác nghe được, trung đoàn trưởng Đổng cũng nghe thấy rõ ràng
"Chuyện gì
Triệu Khác bỏ tay vào túi, hơi lười nhác mà dựa vào trên khung cửa

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.