Chương 26: Khuyên bảo, cãi cọ (3)
Cô nhiệt tình giả ngu, vẫn không thèm nhìn như cũ, nhưng mà cô sợ chính mình sẽ không nín cười được, bởi vì người phụ nữ kia ăn mặc giống như con bướm hoa.
Nói như thế này đi, cô ta lấy một tấm chăn đơn được nhân dân cả nước công nhận quấn ở trên người, phía dưới màu đỏ thẫm, phía trên là hoa mẫu đơn màu trắng xanh, nhưng mà có chút khác biệt, phía trên còn có gắn các thành quả của mùa thu hoạch giống như hoa hướng dương vàng khô, nghĩ lại đó là một chủ đề truyền thống và gần gũi hơn với thời đại mới.
Hôm nay Mạc Như cũng gặp không ít người, đặc biệt là buổi sáng lúc gặp Triệu Hỉ Đông, lúc ấy có một đám người vây xem, đập vào mắt đều là màu xám xịt, đàn ông mặc màu đen, xanh đen, đàn bà mặc màu trắng, xanh đen hoặc là màu xanh xám, rất ít người mặc màu đồ có màu sắc.
Hiện tại bị kích thích bởi màu sắc có độ bão hòa cao, mắt cô hơi choáng váng.
Đan Điệp Cầm thấy Mạc Như nhìn mình sững sờ liền khẳng định là vì quần áo của mình quá đẹp, đến mức đồ ngốc nhìn cũng không chớp mắt, cô ta đắc ý nói: "Đẹp không, đây là đồ trên huyện đem đến, đồ ngốc như mày mang không nổi đâu. vừa Đan chân Điệp cả giận Cầm chân vừa khóc người, vừa đạp lên lung mắt gạt, rống mức hai rẩy tức tung, run vừa dậm đá đến nước. mày đầy đi cắt, cho tao thêm cắt sẽ vài Mau sọt rau nhìn lần. thiên họ khóc là nhà giống độc ta giống đang vậy là than hỉ phải, cô đỗ lại nũng nhất Tiếng nhị, ngắn của ra Chu khóc, động biết đoạn thầm đoạn dài, địa tiếng hai hay như như hát gọi kinh, vô khóc như làm ba chim máu tuồng, thì quyên nữa là đang thước giống trong không đúng. sao đã Như đầu Mạc nói lễ mốt được Dù không hai, kỷ phụ từ nói phép khi đàng phải, nhỏ xử ăn tục ăn cư bắt thế học là cũng bị cầu từ được hoàng, yêu học nữ đã thô… thấy cứ đây sống đầu vào hoa nào xinh cô thấy, ra nhìn chằm giống, Điệp giống ngốc ngây trẻ đôi tuổi thanh ngây, nhìn trừ ngốc chằm sáng mình tú, ngốc ngoại một không đẹp ngu thì thế mắt đóa cứ cũng sức Cầm óc đầy ngời trước Đan. sinh Trong nhiên không cái mày lên tức mẹ, chút như người không thế Ba lập ra, "suy mày đè đầu lóe, câu ra nghĩ này đột nói người một ra heo loại cô!
Cô mình mà bu lại chân giòi là ta vậy dám nói! óc này Mạc nghĩ nỗ như quần ra độc suy nữ, phản cho ra lực moi thế nào ác tè Như đầu mới phụ hung hăng hết kích người khiến! thật như gả ngốc một đàn có người này vậy là mà ông cái mắt có nghếch thể ông như như tốt, mù thế Thậm trời cũng thứ chí cho!" quỳ à người bị của là, thiếu nữa, đến chút đầu sặc này óc não đều lủng mấy Cô.… có là trước lẽ sẽ ngốc trong vào những hiểu khi, từ cô nó không lại giờ Ni mùa đồ này cứ của, thôn nhiếc nghe năm Đông có lời, bao gặp ta nào kinh ta này ngốc Sỏa vài tiếng lên đây, vì mắng là ở cô được nghiệm đây, ngốc gả trước ai lời không từ, không cũng chưa ngây Những câu lúc."
Mạc Như: "…" ngốc, lưỡi Hừ bỏ đi cô, kẻ à ức hiếp lên hái xách.… khác cô không như nào cũng chuyện biết đó đầu, không cho lần nghĩ lại Cho nên không đến bác phản câu lại lên bị những hay phải, sau nhiên bác được nói lại cô, vang suy nói vì bởi cứ người thể kiếp đột qua phản mãi mẹ có chồng mỗi về lại trong trước thế. ta chồng đẹp cùng thể phụ đàn xứng xinh người chỉ ông mái, chính người sớm sự cảm mình gả không mình tốt có cô người thấy thời không kia nhiên đã Đột với sinh, nữ mấy thật thấy thật như mình mới, thoải nhưng có là cảm năm!"
Như Mạc: "… đã làm nhanh chuyện Này chuyện chọc hoa vậy đàn là ghẹo bướm ông bờ thu hỏi gì, số dò hút biệt đặc đang người Rất một xảy, "người gì những, việc trên ra? à của hoa Ai em hái?" ỷ không được lời cũng Điệp Đan Cầm thậm hiểu không cho, những lại kẻ đáp với nghe sẽ cô sẽ nên tệ ngốc nói vào. làm tức nghẹn như Loại sự thật máu xấu một khác người với ngụm ra người có chiến người đấu năm có phun thể mình sức!""lên Nhanh, cả ngày có đừng, lười con biếng giòi như cứ chân bu! đã muộn, tiếc Đáng!… là đè dền mày Chu lại gõ Minh thế ta Như mày, tối ngủ đầu rau Sỏa: "lấy này Mạc, Dũ cây Ni thò, gõ ai hỏi buổi ngốc vậy tao ai gai nào hỏi, một với gần Cô như?"
Một đám người bắt đầu cười vang.
Đan Điệp Cầm mắng: "Thả rắm con mẹ mày, mày có đầu thai lại mười tám lần cũng không ra được."
Những người kia thấy cô ta thật sự tức giận cũng có chút ngượng ngùng, nhanh chóng quay trở về làm việc.
Bình thường Đan Điệp Cầm hay đùa giỡn, cũng thích chơi đùa với mấy người đàn ông, cho nên rất nhiều người thích chọc ghẹo cô ta, bởi vì là tự cô ta trêu đùa trước cho nên sẽ không bực.
Không nghĩ tới hôm nay lại tức giận, không biết ai mà lại giỏi đến như vậy, có thể chọc điên cô ta.
