Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 60: Gia Đình Hạnh Phúc

Chương 4: Một nghèo hai trắng tay




Chương 4: Một nghèo hai trắng tay (2)

Chương 4: Một nghèo hai trắng tay (2)

Hồng Lí Tử là tên thường gọi của Chu Minh Dũ, lúc trước, thời điểm Trương Thúy Hoa mang thai thì nằm mơ thấy một con cá chép đỏ thẫm dài ba mét nhào vào lồng ngực bà, lúc đi sinh lại nằm mơ thấy con cá chép đỏ thẫm kia bay lên trời, bà vẫn luôn cảm thấy đứa con trai này là do ông trời ban cho nàng, cho nên đặc biệt thân thiết.

Anh biết vì sao Trương Thúy Hoa lại hỏi như vậy.

Nguyên chủ là một kẻ lỗ mãng, cả ngày cứ không phục người này, không hài lòng người kia, đặc biệt là không quen nhìn mấy tên có cái đuôi vểnh lên trời, ví dụ như gia đình của Trương Căn Phát, dựa vào việc tích cực đấu tranh với người khác cho nên chuyển mình lên làm cán bộ đại đội.

Sức lực của cậu ta lớn hơn so người bình thường rất nhiều, một lời không hợp liền động nắm tay, ngoại trừ lời nói của mẹ cậu ta ra thì lời nói của ai cũng đều không nghe, những người bình thường đều sợ cậu.

Tuy rằng cậu ta không đánh con gái cùng với người thành thật, nhưng lại không ngăn nổi thói quen bừa bãi, cảm thấy sức mạnh vô hạn của mình giống như Tiết Nhân Quý năm đó có thể đánh lên tận trời, luôn ôm vào người mấy chuyện bất bình, thích bênh vực kẻ yếu, còn hay tự cho là đúng, vì thế mà không ít người nói xấu cậu ta, đa số người trong thôn lén lút gọi cậu là "thằng khốn nạn kia". ngủ suốt xuyên lại Dũ đau ngày qua vậy say, dẳng vào trong như Sau Chu mấy đầu, không lúc váng dai vẫn cứ đến tỉnh choáng luôn tối bị thì hôm lại khi. ra đi Sỏa làm, nhà có nói anh tốt ngoài Tục truyền đi cũng cứ, không con mấy việc ngữ mấy có của ra người là ngày cửa và xấu, nói trong cho tung ngàn để rồi ấy, đừng ông Ni dặm trai chuyện con khỏi lung, mình đã ta chúng chuyện này rồi biết được tự ở đừng. đến màn hy khác đó là sự anh rời không không u Như cũng lại và hay lực có, Ni đến xuyên Mạc thật nhau trong Sỏa Mạc đêm có lượng, thật nơi cùng Chu Dũ một tối xuyên gì không không rồi phải để đã này, nơi Cũng Minh mà cùng vọng ra đi biết. sẽ hơn làm nhưng tiền Suy được bởi trong trễ cả họ tất chế, hạn một tiền chậm nhóm, người phát cùng thì nhiều nợ vì làm lấy có lương thì cho nên căn không mặc mỗi cũng không treo sẽ có cũng bọn, phát có bị cho người dù có đội đều, đã bản phần khoảng ăn cho. cảm không nhà lo thêm vợ chuyện con chồng cứ vậy cần là đi Vì vườn làm trai được ruộng phải mà thấy ở bà."

Sỏa chuyện nhỏ mạnh vẫn Ni nữa, rồi choáng của: "đúng đầu váng Hoa là, tốt yên còn không tâm không khỏe Trương, con giọng nói đây Thúy." con là nên bà Minh tôn mạch dung bà là việc, nuông cáu đã trai Chu như Dũ chiều đích trai một của ta út, "nhỏ bà từ, kỉnh cũng dĩ, huyết Sở vì Cháu tính", cưng không con thế phần một cậu nội làm trở cho túng bà Dũ vì đi của là tình Minh Chu. là có, có xuất nhưng mà khẳng nói người đội tiên gia, và bà ra mặt Đương họ thẳng bà tốt không trước, hộ khác sẽ thân vào nói đình quân phần tiến, cũng Chu yêu dám định Đảng ủng tử nói nhiên đến nhà! đi phải dù vẫn làm nói, bà mạnh hơn bộ nữ nhà mà Không nhà là thì phụ nhiều không khác miệng làm toàn cho tốt trong! là với hay họ làm, so tốt hơn hơn nhà làm nhiều bà Bọn? phải đi vì hai sao là dù đủ, làm vì đều sao suy nghĩ nhà ăn cũng chính bà, tại làm đi Thứ hiện thì cả kiếm? nhiều nào rồi khá, "hơn, Chu hề chút đã một, Mẹ không tại cười Dũ váng choáng hiện cười. đánh đập đá, của Nhạc đại cậu của bộ Căn đầu Trương cú, Minh Kim nhau Nửa họ em đó đá trong cán Nhạc đội, trai Trương Trương một vào Kim Chu gãy là út với khi, lại ta đã Phát Nhạc Dũ dùng Trương tháng chân chỉ con với cậu Kim trước gậy.

Ni người thảo, con anh ba ấy đầu, nhất thương này là, "ông Mẹ gật hiểu là gật, hiếu con Chu chính với sau sẽ thật và Soả mẹ Dũ. rằng tuy bất tỉnh Minh chừng bị tỉnh ấy đập nhưng, mê bị Khi ước cho không bể hôn đã mới đầu Chu Dũ ngày ba."

Mạc Như nhìn anh như thể người như Chu Dũ anh vậy mà lại biết nói những lời ngon tiếng ngọt như thế!

Trương Thúy Hoa vô cùng hài lòng, nhìn thấy áo lót và quần đùi trên người Mạc Như xộc xệch cũng không nói gì, để cho bọn họ ngủ tiếp một giấc, bà bưng đèn dầu và xách theo con chuột định rời đi.

Chu Dũ vội nói: "Mẹ, mẹ để đèn dầu ở đây đi, con giũ giũ chăn."

Tấm chăn đã bọc qua con chuột, với thói quen ăn ở sạch sẽ của Mạc Như, chỉ sợ là không thể thích ứng kịp, hẳn là nên để đèn sáng nói chuyện một lúc để làm cô ấy quên đi.

Tuy rằng Trương Thúy Hoa tiếc dầu, nhưng mà con dâu ngốc nghếch đã khỏi bệnh trong lòng bà cũng thấy vui, vì vậy hào phóng đặt đèn dầu trên giường đất, vui sướng hài lòng xách con chuột đi ra ngoài.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.