Chương 49: Hỗ trợ (1)
Hắncũng là đứa được nuông chiều nhất trong số các anh em, từ nhỏ đến lớn tất cả nhất định đều phải nghe theo lời hắn, mặc kệ là chơi cái gì cũng đều phải làm theo lời hắn nói, nếu không hắn sẽ khóc ngay!
Chỉ cần hắn vừa khóc lên thì người đó sẽ gặp nạn, người nhà hắn nhất định sẽ cho rằng hắn bị con người khác ức hiếp.
Khổ một nỗi là người lớn trong gia đình mấy người khác lại đang cầu xin sự giúp đỡ từ bên đó, cho nên mấy người kia chỉ có thể la mắng chính con mình, ngày qua tháng lại, Chu Bồi Cơ dần dần trở thành một người cầm đầu, càng ngày càng kiêu căng, tất cả bọn con nít đều phải nghe lời hắn.
Lớn lên một chút, vóc người hắn mảnh khảnh với làn da trắng nõn, thoạt nhìn trông giống mấy cô gái, nhưng tính tình của hắn còn xấu hơn cả Chu Minh Dũ, là dạng chủ nhân đã muốn ngôi sao thì không thể đưa ánh trăng, muốn bắt nhảy sông tự vẫn thì không thể đi thắt cổ.
Từ khi gia đình Chu Minh Dũ dọn đến sau lưng nhà, Chu Bồi Cơ đã không ít lần khiêu khích Chu Minh Dũ, lúc ban đầu Chu Minh Dũ vẫn không để trong lòng, khiêu khích thì đánh trả, mà Chu Bồi Cơ rõ ràng đánh không lại nhưng vẫn luôn muốn tìm anh để đánh, càng thua càng đánh, càng cản càng hăng. năm vậy thương mới Như, nhát Triệu Minh theo một Dũ Hỉ thấy ra mũi ngày thừa bắt lần lập có, hèn máu không vài có một thật một hắn, chảy đánh qua người Chu là Thành cùng cảm trọng mặt mang Dũ ngừng cho, tàn kẻ yếu Đông tức hắn nạt hắn tẫn Liêm, Minh nhẫn Chu một Chu đấm kẻ dịp. với phụ trăm người hiệp ba cạch quyết thì qua Sau đại nữ lại khi định, nữa cả chiến hai không nhau đời mặt.
Cơ đời lại người câu Chu không không rằng mắng Trương, hết như ghê có một chồng chửi thể việc cửa, câu một Thúy của người gặp cũng đi nhưng nên cho một tuy cũng bà hay năng Bồi Hoa gớm, khác là việc làm mà ra ít qua có đến khả theo Mẹ. đi giằng khoẻ lừa, thì xẻ hai anh thợ thua cơm ăn, cưa ra: "Mạc em Vua đang, nói cười co anh, nào thợ Kéo thấy, nhìn anh nào được, Như…
Hoa làm nổi cục thể Thúy có nuốt sao tức này Trương? đã cố chóng xong dây Minh khi trí theo, định thừng lại ném, cưa thể buộc vị có nhanh cây định Quang Chu hướng kéo chỉ lên thì đến gần. với chuyện nói lại sao thì Vậy hôm vì Cơ Chu anh nay Bồi? như có không không vốn dặn kết, cách lớn nói được việc thấy thế lời bọn xa lại với thậm không thế xong đầu lại, ghẻ kia làm thế quay thì thấy Con họ nào, như gì làm người còn đánh cứ đám kia dò cũng anh chí vì nào nấy chó, chơi cảm cùng nên cái quả. hè không Bồi nhảy hiếp còn ta vẫn đánh này luôn, Cơ gì Dũ sau hòe dâu lòng mắng trong mà cái mà bà, Chu chân mà ức dứt Chu quả chấm của vọt bà vật nói báu trọng chỉ, không mẹ không Lần Minh cây là, của luôn vẫn kết nổi chịu nhịn tới để cây thương nữa!" nhưng khi ngoại đồng thấy bài nhiên vốn cho cô còn là bà Đây, được ra dao này, nhỏ nhìn cảnh khi quên dạy thốt đã sạch đột. nhánh tốn bao thành cao cũng thời, trưởng Cây chặt nhiêu gian hòe không tắp cây thẳng. này nhà không hai mọi điều lời mâu nói người mới cùng, nghĩ Minh sau là có Dũ cho nào Chu nên này chỉ đã thuẫn quên những Về. thấy đằng cũng qua dẫm phía chân trước trên nhìn, này phải như phía sẽ sau Nhà người cũng coi nhau nhau không bộ nhỏ không sau, phía cũng tiếp ở cái giao để trước trước ngang gặp, sẽ không đường với không nhà ngõ dấu đi sau đến.
Sau Chu thân lấy, cưa nhánh bên những một kia dồn Dũ qua bắt xuống Minh tức, đất lập đầu gốc khi cây.
Bồi cao, gia Cơ nhưng đã tránh vì chuyển họ thì trong gia hợp, đình phân cấp bọn để Minh ở cơ muốn sao Dũ hai Sau, nên tay Đội bọn đội xã gia có nghề khi Đội, còn cũng đình đều như mặt này hai, bốn coi dù sang đình ngang Chu cho thành ở lập họ Đội xuất Chu sản tác. tốc lại nhanh, cùng nhau kéo trước độ anh sau em một Hai, rất một kéo qua. vận nghĩ động bị những vì để vậy chút tục cũng cây chính chuyên tâm, mới Minh đầu lười tiếp liệu vật cưa việc này một, sớm óc Chu anh việc chuẩn là Dũ suy. chuyện hề Cơ, với Bồi là Thành nay Triệu không mình tốt Chu đột gì Liêm Mấy, và là chút Đông kỳ của Hỉ với chủ, nói quái hắn có bạn tiếp đúng, nhiên nguyên năm Chu chính xúc.
Chu Minh Quang cười nói: "Bài này nghe hay đấy."
Mạc Như lập tức đi đến hỗ trợ thu dọn nhánh cây.
Chu Minh Dũ nói: "Em cứ đặt ở đấy đi, lát nữa anh sẽ dọn."
Chờ đến khi cây đầu tiên bị cưa gần hết chỉ còn chừa lại một chút vỏ cây, hai người liền kéo đổ, "Răng rắc" một tiếng, cây to lập tức ngã vào ngõ nhỏ, có Chu Minh Dũ cầm dây lái cho nên không bị đụng nóc nhà của người khác.
Hai anh em lại hợp lực cưa đổ một cây khác, thân cây ngô đồng chất không chắc, dễ cưa hơn so với cây hòe, Chu Minh Quang không tiếp tục giúp anh nữa, vội vàng ăn cơm rồi xách lưỡi hái cùng ông Chu đi làm việc.
