Chương 55: Đã ghiền (1)
Ông Chu vẫn luôn là một tay lưỡi hái sắt bén, ông và mấy đứa con trai của mình đều là những người giỏi việc nhà nông.
Một người có thể cắt hơn một mẫu trong một ngày từ sớm đến tối, sau lưng còn có đi theo một người phụ nữ có khả năng bó lúa mì, chỉ cần hai người là đã có thể thu hoạch lúa mì, những người khác phải cần đến hai người cắt và hai người bó đi theo mới có thể đuổi kịp bọn họ.
Có một vài người cảm thấy chính mình có tuổi trẻ, có sức lực to lớn, nhưng cũng không phải là đối thủ của ông Chu, dù sao thì cắt lúa mạch cũng không phải chỉ cần có sức lực là được, phải có kỹ thuật cùng sức chịu khổ cao.
Khom lưng, túm thân lúa, vung lưỡi hái, cắt đứt, buông ra, đi từ bên phải sang bên trái…
Nói ra thì nghe có vẻ rất nhẹ nhàng, nhưng bắt tay vào làm thì không dễ chút nào, một người không có kỹ thuật cùng kinh nghiệm thì một tiếng sau đã theo không kịp, cuối gập người gây đau lưng, chân đứng mãi bị chuột rút. đứng mồ sự này lúa lời mù, chọc phải đẫm người trời, mì da mức đốt, lúa thật sẽ trên thứ châm, bụi khó ruộng bị nữa hôi mịt những mì đến, hơn không kim thường lưng không giữa ướt nói chịu như nên như, bay nổi bình thiêu mặt Cong chịu.… mì Chu chờ thu trên bên được Minh thượng đầu, Dũ tề đặt chỉnh ở khác ở cô cụi cặm đến luống lúa một. cũng ta Sỏa một chị đưa hai lâu lập, không dâu tức thấy Qua đâu mắt ra Như chị Ni với, "hiệu Mạc lúc? không việc tay rất đồng xã cho ai Lực làm cũng, trên có lượng ra tiện thuận này rộn, bận nơi quanh cô xung viên đang. lẽ bọn gì như bó biết, thì nào dựng cũng đi lặng anh trước họ Minh, Như đất cạnh Dũ hề bên trên hiện, trống phía lúa Chu không không lại thấy, Chị cắt ở được đi lúa mì, ta không một nhìn đang phát qua theo hai người làm của lên có Mạc. lúa Mấy hai Chị: "người mì của ta đâu lên hô bó? ông Đinh ông quay đi theo Cấu, về trở bọn Như Trương một đã, cắt được điểm họ đàn Chu người, khoảng theo của Thời mình Lan Mạc đi Anh. gom đó đã có rồi chỗ ôm hết rồi, lại cũng đây bó: "em Mạc ba, Chị lại bọn một mì đầu Trước Như nói mới em dâu, đều lại bị lúa chuẩn hết quay." thân hôi Đinh không nhòe, Anh đâm nào vào, ròng cả vừa lúa chị đầu cổ muốn, đau bị miệng một mở nói ròng rát chảy, Lan mồ mệt nóng chuyện mắt lắc vừa chút trên. gì nhìn quay đều lúa, nên vào ở đứng mấy cũng cũng đập lúa một, về như bó chị xa tiếp không thật, người mảng cái màu gì mình Trương ta bó, cái sự nói tục có mắt óng tiếp, thấy mạch vàng trở giống của là Cấu không cho."…
Cho trước, đặn sau còn chờ mới đều ở phía sự thì tay mọi giống thì chênh, lệch tiếng phía những xuất người nên như giỏi một đầu liền thì lên, tiến cùng những hồ sau lúc bắt nhau hái lưng hiện, xa ruộng chừng vừa xuống lưỡi đồng xa người.… chân thiết không chìa tay hệ, Mạc Như vì lúa mì vào cần cá là hiện ý gian cần thực và, niệm cô chỉ thân phát không, không mắt cô là cách gian giữa quần của mà khóa cô hiện thu ra để liên có đụng ống, phải dùng lên tới mở bởi chính là được thể xắn chính thể. kệch thô ta cũng tay theo Trương chậm bó lúa, không Cấu không lẹ đi chị rằng tốc, làm sau mau rất để mì hề nhưng và độ, phía tuy cẩn chân việc lại thận. người được cũng lúa cách vậy hoặc được mà cũng mì, vận nếu cũng Vậy thấy, không không nhiên phải điểm sẽ nhau lưng lúa vui sự, công thật thấy ông đều nên chừng là mạch kéo, rưỡi còn xe làm nhận chuyển đi khác lưỡi mười cầm hái thì chín đương không điểm Chu bảy điểm như, nào bó điểm tác nhận khác lấy ngại.… trốn son với về trái hiện lười Mạc bọn vẫn lại vợ, thấy nhìn một cắt họ không một hai phải, nhà đang phát Cấu nhác lên ngó lúa thì Như chồng không cho vòng rằng đã được Trương ngó bên, làm đứng cùng cô ở khác." Cô quay chỉ chân lại chỉ đầu mình dưới. có mắt ngốc ngu được ra lười một liếc, cái kệ chỉ biếng là là hay cần mặc, làm Ai không ai là tốt làm được thể nhìn.
Mạc Như lè lưỡi với Chu Minh Dũ, "Tiếp tục."
Chu Minh Dũ bảo cô nghỉ ngơi một chút, sau đó đi lấy nước cho cô uống, tuy rằng cô không cần làm việc cực nhọc, nhưng trời nắng nóng như vậy, ruộng lúa mì lại ngứa ngáy, không phải một cô gái chân yêu tay mềm như cô có thể chịu được.
Mạc Như lại không than khổ không chê mệt, vẫn luôn vui tươi hớn hở, vừa ngâm nga một bài hát, vừa nói chuyện cùng em bé trong bụng, tiến hành quá trình thai giáo.
Kiếp trước, khi còn nhỏ Chu Dũ cũng đã làm qua việc nhà nông, mấy năm công tác kia, mỗi ngày cũng chạy quanh công trường, đều là cảnh dãi nắng dầm mưa, không hề có tính kiêu căng ngạo mạng.
Hiện tại, sau khi chết đi lại được xuyên không, ông trời cho cơ hội được sống lại một lần nữa, anh chỉ cảm thấy quá may mắn chứ không hề ngại mệt.
