Chương 56: Đã ghiền (2)
Hơn nữa, Chu Minh Dũ có sức lực to lớn, mười mấy tuổi đã đi theo ông Chu học cắt lúa mì, hiện giờ cũng đã luyện thành công, tốc độ, kỹ thuật cùng sức chịu đựng đã nắm giữ đến mức vô cùng thuần thục, không giống với một vài người trẻ tuổi, uổng công có sức lực to lớn vì tư thế cắt lúa mì không đúng, mệt đến mức đau lưng bại hông, về sau lại càng bước đi không nổi.
Cho nên hiện tại anh làm việc còn nhanh hơn so với ông Chu.
Chờ đến khi anh cắt đến đầu bờ ruộng bên kia, hai người vẫn còn chưa tới, anh bảo Mạc Như đem lúa mạch để ở nơi đó.
Trước tiên, anh xoa một nắm hạt lúa mì, hai bàn tay to lớn chà xát với nhau, sau đó đảo qua đảo lại hay tay rồi thổi thổi cho rớt hết vỏ trấu, chỉ còn lại nắm hạt màu vàng xanh no tròn, anh đưa qua cho Mạc Như ăn.
Mạc Như có chút ngại, "Thế này có tính là đào chân tường hay không? sự Chẳng nó biết lẽ thật cái gì?" đất trên rồi Như Mạc một cũng, mì thuận mặt sướng mà cho đó, nghỉ cô lúa anh hơi, chà hở mặt cắt ăn bụng bó ngồi hớn bạn, ngơi chân mức thì đến nhỏ Mạc tay tay, xát mày liền anh trong vui quơ lại múa ăn Sau Như.
Minh Dũ om và sẽ con ăn nướng như hầm đợi nào mong thỏ Cô, Chu, kia, thế…" đều tính lao Dũ: "người là, nói thù lao Chu Minh ăn, Không mọi đây động. rồi nó bó ở Dũ sau, ăn người mang thì đó ôm ngang một đối mì, mì lúa nơi tai đám, xoắn tai lên lúa, dùng cho Mạc làm Như xong chặn chúng ra, dài tới đó vào kia, hai hạt lúa Chu mì với lại Minh mì dựng lúa nhau lại úp, bó dây ngồi nơi đi sợi đó mì đứng ở lúa bó đống anh phân một. những lúa đuôi đau ngứa Mắt ruộng, ở hơn đứng chân đang cắt chút đau với so không người nhưng cá cũng có sẽ. hai Minh xong nhóm ruộng phải ngay Hai lúc, sao vậy như tốt: "gặp cứ phiền lúc ở Chu nói ấy nhau đường nào ôm người bờ theo, người hai hơn cắt Quang phức đầu đến không Khi rất bó nửa?… lục lỏng chân mắt chất dương cá như thò ngăn, Chu Minh xanh thoa xỉ ra thể sưng một cây Dũ có lên rồi cô nặn màu tay, một bứt vò tiêu nát lá ngứa vậy."giả hay Thật? thể tố sinh ra vi cảm thời điểm là, dùng làm gian gì cô nó thấy sẽ thoải thân lượng mái Có không đó nguyên lẽ chăng?… cô thức có nó đang cảm biết cô bạn nhỏ, được Không biết đa không nghi phải, thể giác thì tiếng điểm bụng đang bọt vậy như trong, ục chỉ sẽ do cần ục gian như thời đến không sủi, phát hay giống cũng dùng ra.… chạy sao sẽ người thì xe Dù có lấy đến cũng. hai Dũ Cứ, nhóm hề vậy Minh cắt phụ, như lại làm chậm không, với bó nhau trách Chu phụ Minh, hợp người phụ Mạc Như kết thu vậy Dũ việc cũng trách trách như Chu." cảm cái nóng hay không dưới đáng thấy do của gắt không, sợ như gay không dụng những phải có cô tác nóng ánh cũng Không người khác nắng gian biết mà đứng. bó nhanh, động lại nhiều anh cắt trong cô nghỉ lúa mạch, chốc thu thêm anh chút Sau chờ, tác xong nhẹn đi rồi của để lát đó một ngơi. wow còn mình miệng ngụm thật một vào no ngon, cùng vô lấy thơm Như cho và tròn lại dư thì, anh, ngon bỏ rồi trong đút, nó Mạc, sự nhai dai, nhận nhai rất dẻo." chịu em ra Mạc, Như Vẫn: "nói ổn, không mồ thấy nhìn bị không, khó hôi cười nhìn. chỉ là ngoan vì nhỏ nữa thêm không thấy nghĩ Cô, bạn rối cảm thật một nào vui, sự rất cũng bởi hề thật thích rắm quấy, này không không chút ra nên. ào ra ào tuông Nước miếng."
Cũng Dũ nói Chu: "được Minh. ra thu với bên hoạch Dũ Thành còn, Chu ở đi sợ đám kia mảnh, vẫn Sau trời cáo ngây Minh cao xong Chu một, đất đều báo Chí mặt người khi rất. làm đó không là nải có kết, tượng hầm chỉ rằng, nhưng Tuy tưởng trễ chính cũng việc một cô quả.… anh cá mắt mắt Có, điểm lộ dừng của ma ngứa đỏ ống Như phát bừng chút, có ở làm cô lên bị bó đã bị quần lúa lắm, ra chỗ không mì Mạc trên Thời cá đau tầm, anh rơm chân chân mắt rạ , "sát hiện đó kéo lòng?" mì lúa xát ông, hút Thời đàn con, thuốc điểm ra để ăn chà nít bà thì ngơi nghỉ đàn."
Bọn họ nhìn xem bên phía mình, tổng cộng có bảy người cắt, nhưng vẫn cắt không nhiều hơn gia đình ba người cha con ông Chu!
Chu Thành Chí cười lạnh một cái, nói với nhóm bảy người một tổ kia: "Xem dáng vẻ của mấy người cũng chỉ xứng đáng nhận được một nửa điểm công tác của người ta thôi, vậy mà vẫn cho mấy người mười điểm đấy."
Mọi người đều có chút ngượng ngùng, đặc biệt là những chàng trai trẻ tuổi thấy không phục, vẫn luôn cảm thấy mình đã chịu nhục nhã, thề rằng động tác phải nhanh hơn nữa.
Chu Minh Dũ nhỏ giọng nói với Chu Thành Chí, "Chú à, con cảm thấy bọn họ cũng không phải không có khả năng, chi bằng chú cho thêm một ít điểm công tác thích hợp, ví dụ một miếng đất được bao nhiêu điểm công tác thì cứ phân cho bọn họ làm, một gia đình anh em cha con bọn họ cùng nhau làm, như vậy sẽ làm được nhanh hơn."
