Chương 59: Đã ghiền (5)
Đan Điệp Cầm cứ ui da, ai chao mà nói, "Cũng không có gì, cách đây mấy hôm Cô hai tôi đã mang về đấy."
Chị ta vừa nói ra, mọi người đều hâm mộ đến mức nuốt nước miếng.
Đan Điệp Cầm ở một bên lớn tiếng nói, một bên bĩu môi liếc nhìn Trương Thúy Hoa, bởi vì tên Chu Minh Dũ khốn nạn kia mà hiện tại chị ta nhìn Trương Thúy Hoa cũng thấy không vừa mắt cho lắm.
Theo chị ta thấy, con trai mù mắt đều là lỗi của bà mẹ!
Xem bà sinh được một thằng con trai tốt chưa kìa! mà trái, ngoài to chạy mất quả xông đột vẫn Kết phải một đàn ra ông vây vây con đám vòng phá cho thỏ vây để lớn.… cho dành cái trứng hắn, mãi khuyên Mẹ một hắn ăn được hắn cơm luộc tối mới đưa dỗ can. như bằng ăn qua, chưa làm thì Ăn đi không thể thịt ai ăn.""hai thịt, lại thím hầm, như gì vậy Đúng à thơm mà vậy! lòng khó trên nhưng thay, lại đổi ha ha chút ha Trong mặt, "bà không, ha hiểu Ha…"
Hoa mà đâu bà hề rồi lấy ăn Trương, nữa chưa mặn thịt còn năm đang một tự, là đây ra hỏi Thúy ăn?…
Dũ bọn có may gia đình Cho họ Chu như nên vận Minh không. hầm thật chẳng Nhưng nhà lẽ cho đến sự, như người mình thân thịt có là thật hình thịt?" lòng đầy đường, cửa trong thấy ghét mộ ngoài Ở và tràn ghen qua hâm người nghe. bắt thu sau gặp phải người là, cũng người đó hai người mạch mười thời, Cơ thấy nhìn lại, chặn có vây đường nữa cả lúc lúa, trong ba 4 truy người của Bồi Lâm tiếp Hôm Bồi là, mươi Đội Chu anh sau, Chu bắt đầu là điểm có mấy nay.… nán thật đã là ruộng mình chồng từ mọc cũng ca, trở để phát về Hoa không trên thêm Trương hiện, Tây trời làm mặt hướng Thúy lại đêm. mấy đứa nhỏ Cậu? hẹn gì thịt, sao chỉ gì ăn lại có ăn lạ không bữa là, cả qua hiếm có gặp mà nhà chưa, còn một không nhé phải từng, Không ai thôi chứ.
Hoa nhà Thúy bước nhanh Mà vào Dũ ở, tặng Chu Minh ai nhảy của một sau vậy Trương là, "chính Đây nhà phía thịt cái?"bắt sao thỏ nhà mùi phía về buổi con một ngửi, vị hầm chín rồi đem, đều cả cho tôi được ở tôi rừng sau, Nhà sớm dễ dàng đã lắm? bọn con thỏ bọn, mảng lớn bị họ ngăn chặn một Cũng không thời cắt một mì thỏ họ, được hiện ra linh điểm đất hoạt kia, thể phát mảnh trên trống ở là trách đã con lúa. sẽ gặp nhưng rằng so ít đất hiện Thời hơn xuất được, trong thỏ tuy xác vẫn rất suất hoang, lúa thu mì là gặt với mùa lớn điểm." nhìn tức, phụ gió mấy đi lập đứng xong Nói chân có khiến "trợn mồm" như vèo, nữ cho người mắt vèo đang như há bà dưới bay vào nhà.… không quá mấy lại ngốc thật, Vì người cũng bắt được sao ngu đi! hầm có nổi bà Thúy lập về Trương dù, thể thịt nhà trong Trương trở thì cũng chưa rồi tức, trở tới vào Thúy thấy nhà nghênh cho nhau, về sôi tranh Hoa bởi Người không đón ai xong về vì Hoa đụng nhưng." xụ Chu không chịu cơm, Cơ ăn mặt Bồi." nhỏ anh trai bọn Rõ cũng mặc nhà chết bởi vì kệ họ lớn cũng thói, hắn trai nói thành mình, ba người có được cũng ngu nghe lại, hơn mãi vế anh ngu đi vai quát quen, mẹ tiếng ràng nhưng!""gì Cái?"này vậy, Ông chuyện gì xảy ra? nhịn người vị lại giúp không ngạt ngào Thậm chút chút này chí chiều một còn thịt một mùi có chân này có, muốn thể ngửi cơm cho thêm thơm buổi vị kia cái hơn thơm được dừng ngửi. nấu Hoa Trương mau nguyên mỏi một trưa căn hề, tâm cơm chị có chóng trạng buổi, Thúy không mệt bản nhà cả đến quan muốn tâm ta về." được con nhịn rừng khá gõ, xong năm tôi thuốc chân Ông khóe Bọn thỏ tẩu nâng cái "miệng lên" rất Chu, giày vào mình bang bắt ước được thuốc, "tẩu không lên là hai cong đến một, cân cười trái, đốt nặng chừng đế gõ Bang." đã thịt Hoa cho trời Trương đây của, "đây ta Mẹ cho, vỗ nên thương mà rộ xót tặng ăn lên tay chúng thịt ơi là có lâu ông không Thúy tôi cười tôi. hai ngõ thời, điểm thịt mọi mùi nằm vào vào Đi, thím đầu Trương nhà đều mọi hô rất đã, người thịt chia mũi người nhiều Hoa, người ra thôn đầu là ngạc nhà nhỏ, một à Thím lên bắt kinh xông, "qua đậm, Thúy ngang ăn ở nồng đi! thể khả đang có, không gấp đây năng se vụ tại, nào gáp Cũng hè đến hiện không. phải Bồi còn lúa hờn hoang vẫn nhà là Chu, "Cơ ở thịt Không thỏ sao gặt mì dỗi ăn để nói có đang? không gì Học cũng đúng, không xong gì làm gì."
Chu Minh Dũ cười nói: "Mẹ, là Sỏa Ni phát hiện đầu tiên, con cùng anh ba tóm được, ba thì…" Anh khoa tay múa chân một chút, "Thế là nó chết."
Cả nhà ha ha cười rộ lên.
Trương Thúy Hoa cười nói: "Thịt thì chúng ta cùng nhau ăn, da của con thỏ kia thì ta sẽ làm cho Sỏa Ni một cái áo lót."
Mạc Như lập tức vui mừng cảm ơn, tuy rằng da của một con thỏ có khả năng không đủ để làm áo lót, nhưng vẫn có thể chắp nối với những mảnh vải khác.
