Chương 82: Thấy mà thèm (1)
Mọi người đều quay đầu sang nhìn Chu Thành Nhân, khẩn trương đến mức hai mắt cũng không dám chớp, sợ ông ấy sẽ nói mặc kệ.
Thấy bọn họ đều nhìn chằm chằm vào mình, ông Chu cảm thấy mọi chuyện đã ổn, "Bộp bộp" ông gõ tẩu thuốc vào đế giày mình, nhìn Chu Minh Dũ nói: "Cái tên nhóc này, anh đều sắp làm cha rồi, vì sao còn hành động giống như một đứa con nít vậy.
Không phải đã nói là bắt ruồi muỗi chỉ để hưởng ứng lời kêu gọi của bộ tư lệnh huyện ủy hay sao, tiêu diệt vi khuẩn không cho cắn mọi người mới chính là mục đích của chúng ta.
Gia đình chúng ta sẽ không lấy mấy cái này để tính điểm công tác ức hiếp người khác, đều là người trong thôn với nhau ai lại làm mấy chuyện không biết xấu hổ như vậy?"
Tuy rằng là đang trách cứ con trai, nhưng giọng điệu của ông lại kiêu hãnh hơn cả việc được tuyên dương mình là chiến sĩ thi đua." nữa Trương cũng gãi về cười, ngẩng cái hắc không dám, Đội nữa Thành sau, "trưởng không, Phát hắc nói một, gãi lên tôi dám đầu đầu.""nhà có khả đình thím là Gia năng hai thật! có gia Dũ ta Minh nhà là người hơn Mấy hay người minh hơn năng khả đình thông?
Ông điểm còn: "ta ngoại trưởng không ra đại của Chu đều lệnh Chúng mấy, đội tác nhà chúng đội thì chia tôi không trừ dư, lại nói nghe theo thể công trong của.""mạch người tôi nhà sẻ còn thôn không không phục này mỗi", hai Ngô Tôi đi mình: "thím muốn Anh, chim lúa Mỹ mấy hoạch để hô bỏ đường Trong đình nữa giữa to gia thu chỉ chịu hỏi bắt gánh? lại có thể cũng một nhưng đại hai nháo gắn lòng như Minh hàn, mục hại đến đích thật cùng thể, nháo là là Dũ Đội đình của đang không khí nghiền người bên, việc ổ mới ba gia ở làm tổn, tứ Chu ý kia hòa nhau trong mình tốt ngẫm vậy.
Mọi người vang một cười trận. tác đè người điểm thì tôi vặt đủ điểm cũng thôi bắt mấy thứ chết vãnh chỉ để một giây kia hai đình cần kiếm mấy của gia thím công để Muốn." thổi nói râu đi dụng đến trừng bên Nguyên mắt người, mười một đều đều Phát làm giận Căn Trương đám mức nhao dù, miệng cũng nhao người ném Căn Trương đám một tức cho Phát năm vô lơ qua mồm. đều không tường cái đủ chủ tội mấy cho Gán xã nghĩa góc hội của danh người đào." cái Mấy toán còn ngày Thành, "tiếp đủ Chu mấy người biết gì người tính thì, biết chỉ trừ trò cả ra tính nói kế Chí đến ngoại? người Nghe chuyện hai khác, cho như sao hiểu chiến núi ông lừa, không bậc nói cho cưỡi có người bên, thang muốn ta hòa, qua làm mượn, được vậy, ngừng để những đây muốn xuống ý giảng là!""theo đội trưởng Nghe!" dựng lên mức hoảng nhanh tới chóng tục tai lỗ nghe người sợ Mọi tiếp.""trưởng trước là từ đội đã có xếp ngay sắp Biết. thì hai người rót không: "muốn ta khi hậu sẽ thì ruồi bắt, vụ nhiệm bắt chúng đều nước đó cũng chụp gì chim, hè diệt làm hoàn đập thành sẽ gieo như sẻ trễ trốn chọt được không sau nhau, hại Chu lại Đội, tránh hạt vậy Nếu, xong Thành trừ muỗi lại chuột mùa thì, bằng chậm nói Chí thật lạc mọi bốn sự cùng? chọn chịu không mình còn để người nhọc không ta vậy cho việc nhàng việc mà thèm mấy mấy nhặt mà điểm người thích Người ta kiếm, rằng bốn làm người nhẹ chấp bằng hại diệt mệt không trừ." Ông hai Đội về ông Thành đi, "đến Chu, trưởng nói câu Chí nhìn phía.
Thật ở làm ra năng lực đủ thì mấy cho, không nhà là người nuôi đâu ở mà ruồi loạn bọ dưỡng?"Chú Chu lượng là rộng thật!" sẽ chụp chắn trưởng cho đó mũ Hắn biết không mình chắc đội cải." thể khổ công đều: "tôi nhiệm Ông, bị lại nhà điểm vụ nhiệm trừ bao cũng diệt có hoàn mấy lại khấu thì, tác cho để cũng phải lấy làm được Chu rồi bốn chúng không đình nói vụ Đương, điểm nhiêu nhiên trừ thành cực mất sao dù cực không dù kiếm được công tác hại khổ gia hộ. biết Ai họ là hổ xấu khinh người người hổ nhiên có, mọi xấu hổ kia biết đều hổ không xấu, lại thấy đương biết những người không bọn không bỉ chứ xấu bị!
Điều này giống như đối với mấy đứa nhỏ trong nhà, mục đích là sửa sai, không phải để chèn ép.
Nhưng không cần phải khách sáo đối với Trương Căn Phát cùng mấy người Đội ba Đội bốn, nếu không cho bọn hắn thấy được sự lợi hại thì bọn hắn cũng sẽ không chịu dừng lại, vẫn cứ giống như mấy con ruồi thích bu phân đáng ghét kia.
Những người lớn tuổi đứng ra gắn kết lòng người lại với nhau, mấy người kia vừa áy náy vừa bảo đảm về sau sẽ cố gắng làm việc, cho dù sau này Trương Căn Phát có diễn trò gì đi chăng nữa cũng mặc kệ, tất cả đều lặng lẽ giải tán, ngày mai còn phải thu hoạch lúa mạch.
Bọn họ vừa đi, mấy người Chu Thành Chí cũng không ở lại nữa, ngày mai còn phải dậy sớm cho nên cũng cùng nhau rời đi.
Đội hai đi rồi, Đội một đương nhiên cũng không còn hứng thú, lục tục rút lui.
