Chương 83: Thấy mà thèm (2)
Chu Minh Quốc lớn tiếng nói: "Đại đội trưởng, mấy điểm công tác cho đám ruồi muỗi của gia đình Minh Dũ là từ nơi nào ra?
Không phải từ đội của chúng ta đấy chứ, nếu đúng là từ trong đội chúng ta, không phải ông tự lấy điểm của mình ra để dỗ dành chúng tôi đấy chứ?
Như vậy thật không thú vị chút nào.
Mấy điểm công tác này hẳn là nên đến từ nơi khác."
Trương Căn Phát mở miệng nói không ra lời." khoe tư trên mẫu họ bốn Trương tiên tức quả thứ hiểu, về của ruồi tiến bốn, thì diệt trang nếu nào huyện ý bộ nhường Hoán vậy với lập Chu để toàn đại hắn họ lệnh hại trở mát trừ đội Kim đội đưa đồ trấn, ba trại sẽ thành gương sẽ trừ nhiều ủy lập huyện hại bọn diệt tức bọn như thành rõ đại, mặt nhà muỗi họ này lên! bọn số đếm mệt muốn Trương giờ Đám lời chết bây, không nên người kỹ không nhiều biết mà hoàn không Phát quá là, cũng lượng dám bọn lại đếm càng không người nếu đếm, Căn sao còn thì làm nói phải chỉ thể toàn thật họ họ! đi phải, nên trơ mang sành Minh nhìn cái Cho lu Chu Dũ đành kia mắt.
Minh người Mạc hẹn cười nổi họp cười đã đến Dũ Như cùng Chu với hai người, đi trước về để nhà hội, nơi nhau hai nói đi. làm bọn thật họ ảnh Vốn nghĩ đội cả cái cho phải ép, có suy đang thành đại mặt đều hai ông, nát một chèn đến để làm ngày là Đội đánh chút ta làm hưởng trưởng sao đừng. làm nhận thể đại là cái, đội lao bạt đề ba chức đã đến thể trưởng vậy hắn hắn cán quang trên, tiếp được là này vinh đến đó bộ có lúc trấn có lớn Đây! đấu tinh quả đi, Thấy để lại chiến hắn lại Phát đi Mau, "Trương phục thành mới, thần ngăn Căn hắn bảo hồi anh rồi. toàn phải Điểm cho hết của đưa thôn sao tác đều công hắn? còn có đội đường thôn một trưởng trưởng đội vọng giá trị mà một cũng chút không đại ở là Đường trong xuất, đội một không uy bằng sản tên! chỉ là lời rằng được tự bị nhưng điểm Đội chủ, khấu đó là lỗ Tuy chịu hai chủ đội xuất, sẽ thì đại đều tác nói ông treo trong điểm, thì cái người ông dù còn ta cũng ta lượng bộ sao họ việc, cũng bản đội làm trách có tự các ông cán, mà ở thôi cũng không ta của không mà, nói trừ đội sản khấu ta của lĩnh dám sản dọa nhiệm hù bọn nữa trừ công công thật việc tác. tôi ở hai đếm tôi cho muốn trưởng nào chỗ khi, đội nhé thành xách vụ của đây lại trưởng thì tức nghiệm quả đội tùy chúng mở đại đều, Nhiệm lập cuộc chiến này thời đại họp cứ đấu Đội kiểm. ai như ngờ thể có Đâu chứ bắt nhiều vậy được tới hắn! đâu người bận không gọi chạy như, trồng bắt tôi đây ông nước phải rộn vội đây cần rút vàng trọt Gần mấy đến chúng đầu." thôn ông càng về nghĩa là trừ toàn hại giữ vi bốn một phải xâm gì tư tịch theo dân Chủ cuộc việc sinh không, chống lấn để vì nhót am lại phải chống, của nhảy Mao ông là là hề gọi, không bản chiến nói công kêu cũng tung cũng như vì cái chúng không để hiểu mang lung vệ diệt tên chủ để khuẩn tranh.
Đội lệ Ông khen thành công khích tác nói Đội cùng vụ là người ba vì biếng để là làm một cũng, của ta bốn Đội nói hoàn miệng thưởng hai điểm nhiệm Đội vả mấy. cứ về Trương hủy Căn nhiên khi, sao có không tiêu về bị phải xách chứng xách Phát trở sẽ Đương anh nếu trở thì?" đại có ông đưa ra khi tôi muốn anh có tình cứ đếm cũng thì là, Chu đếm thức: "nào đại đội đến người không tôi trưởng trước tiên ấy lại lý, chốc để trưởng thấy cười trong có người tỏ dày mặt mình trở xong, nói về tình chờ xách xách Dũ, đây thật Theo đêm bảo đếm tôi đội cũng không trắng vẻ Minh lát. thì lại việc sao tục ông làm đây gì đếm ngại cho họp rỗi không sẽ xách cuộc nhàn có ở tiếp thì ông không muốn mở đến Dù tôi!" không gì lại mà lớn Chu ý trai, đội vế mày hơn còn cho lập đại vì, mày chẳng ta sao Dũ nhỏ: "có ông hổ trưởng biết tức Trương, con ra rất Căn xấu vai Phát biết ba, có mắt như Kim nói tao hiệu vậy nháy đấy Hoán lớn là Minh những Trương không của. câm bị lại không mà, thì tại khổ còn hay Dũ cờ chịu nên ngược nói, ngậm rồi nước thắng lời người hòn Chu Hiện bồ một Minh. ngày trời Không thấy đội chứ cái rắm đại thả đấy ta nửa cũng Dũ Chu phải, anh Minh cười, "chơi mà một xấu không nổi cười muốn ông trưởng. này sẽ bắt còn để chủ ta khẳng chuyện Đảng lạc chúng cũng cũng, Gia bị hộ là Mao luận của bất gì nhiều đình cùng hậu, hơn đều vô định ủng sẽ sau nữa tịch không.
Trương Kim Hoán vội vàng đuổi theo, "Minh Dũ, người anh em, Minh Dũ, khoang hãy đi."
Đám người đã rời đi gần hết, Triệu Hỉ Đông còn ở nơi đó kêu kên, "Chim sẻ của tôi đâu, chim sẻ của tôi đâu rồi!
Không thấy chim sẻ của tôi đâu hết cả."
Có người cười ha ha, châm chọc hắn: "Triệu Hỉ Đông, không phải chim của mấy mọc giữa hai chân sao, vì sao lại để mất?"
