Thập Niên 60 Quân Tẩu Dựa Vào Nuôi Con Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh

Chương 141: -




Chương 141 -Chương 141 -
Chương 141 -
Số kẹo này đều là Giang Phàm gửi về cho đứa nhỏ, số tiên trước đó anh ấy để lại cũng được Lý Thanh Vận gửi qua đường bưu điện cho anh ấy
Thời tiết cuối tháng chín đã rất lạnh, chị dâu cả cố đã sớm gửi quân áo đến cho hai đứa nhỏ, quần áo được may rất đẹp, đường may tỉ mỉ, cũng để dành đến Tết mặc
Bây giờ bọn nhỏ đã mặc trên người, thế nhưng quần áo mùa đông thì phải chờ mấy ngày nữa mới may xong
Cũng không biết chị dâu cả Cố làm sao, dạo này cũng coi như ôn hòa với cô, không kiếm chuyện, cô cũng vui vẻ thoải mái
Mấy ngày trước cô đến học cách làm dưa muối, cô ta cũng dạy cô, vê phân có bỏ được hay không thì phải xem cô ta
Tiểu Mao Đầu thấy Đại Bảo có quần áo mới thì cũng rất muốn, Lý Thanh Vận vội vàng cắt một mảnh vải đưa cho chị dâu Cúc, bảo chị ấy may bộ quần áo mới cho được nhỏ, dù sao Mao Đầu cũng là con nuôi của cô, cô vẫn phải thương yêu
Dạo này Đại Bảo được bổ sung dinh dưỡng, vóc dáng cũng cao lớn, đã cao gân bằng Mao Đầu, hôm nay hai người mặc quần áo cùng nhau, nhìn rất giống cặp anh em sinh đôi
Ba người trong phòng bếp nói nói cười cười chuẩn bị đồ ăn, mỗi người làm một món, Thanh Vận luộc thịt và nấu thịt kho tàu rất đặc biệt, chị dâu Thu Cúc nấu miến thịt heo đơn giản, Thanh Hoan thì trộn lưỡi heo với rau, cũng rất thơm ngon
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mười hai giờ trưa chính thức ăn cơm
Tiểu Mao Đầu và Đại Bảo đã đứng ở cửa từ lâu, nước miếng chảy ròng
Lý Thanh Vận gọi bọn họ vào nếm thử đồ ăn, đồ ăn thơm đến nỗi hai anh em liên tục liếm ngón tay
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Mao Đầu, mau đi gọi cha con và cha nuôi bày bàn để chuẩn bị ăn cơm”" Chị dâu Thu Cúc vừa dọn đồ ăn vừa nói
"Mẹ, nếu mẹ còn gọi con là Mao Đầu, con sẽ không trả lời mẹ, hãy gọi con là Trình Hàng Chi
Mao Đầu mất tự nhiên sửa đúng lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Đứa nhỏ này, từ khi đi học, càng ngày càng thích tranh cãi với chị
Mấy hôm trước chị nghe giáo viên của thằng bé nói, đến trường phải gọi tên chính, không thủ gọi nhũ danh, về đến nhà là bắt chị với cha nói gọi tên chính của thăng bé
Chị dâu Thu Cúc oán giận nói
Thanh Hoan vội vàng đưa hai đứa trẻ ra ngoài bày cơm
"Đại Bảo cũng vậy, trở vê cũng bảo bọn em gọi tên, gọi được hai lần, đến thằng bé cũng cảm thấy lạ nên thôi
Thăng bé này coi lời của thầy giáo như thánh chỉ vậy, nghiêm khắc chấp hành, hàng ngày việc đầu tiên khi về nhà là làm bài tập
Có một lân em trai thằng bé vô tình làm rách một góc vở bài tập, hay thật, thằng bé khóc đến nỗi mắt sưng lên, buôn cười là thằng bé còn vừa khóc vừa làm bài tập, sách bài tập cũng ướt cả
Bảo thằng bé đánh em trai, thì nó lại không nỡ, chọc bọn chị dở khóc dở cười
"Ha ha, đứa nhỏ nhà chị cũng vậy, một câu của giáo viên có ích hơn mười câu của bọn chị, đừng nhìn chồng chị là thầy giáo, nhưng Mao Đầu cũng không thích nghe lời anh ấy nói, chỉ nghe thây cô dạy mình thôi
Trong nhà có nhiều trẻ em cũng tốt, chúng có bạn chơi với nhau, ở nhà cũng vui vẻ hơn, đáng tiếc từ khi chị sinh Mao Đầu, thì không có thai nữa, cũng không biết có duyên có con nữa không, thế nhưng chị sinh Mao Đầu cũng không dễ dàng, có một đứa con, chị cũng thỏa mãn rồi
Chị dâu Thu Cúc cảm khái nói
"Không sao, chuyện con cái phải thả lỏng, đừng suy nghĩ nhiều, thuận theo tự nhiên là được
Lý Thanh Vận an ủi
"Cũng đúng, em thì sao, có định sinh thêm một đứa nữa không
Hai em đều đẹp, sinh con gái chắc chắn sẽ rất xinh đẹp
Chị dâu Thu Cúc trêu đùa
Mặt Lý Thanh Vận đỏ lên, cô và Cố Đình Chu còn chưa tiến triển đến bước đó đâu
Cô chỉ có thể từ chối nói: "Nhị Bảo còn nhỏ như vậy, Đình Chu thì thường không ở nhà, em không thèm tự tìm việc cho mình đâu, một mình chăm sóc hai đứa nhỏ đã khiến em sứt đầu mẻ trán rồi
"Cũng đúng
Chị dâu Thu Cúc tự chăm sóc con, cũng biết nuôi con rất vất vả, nhất là con trai
Hai người nói xong thì dọn cơm ăn cơm
Cuối cùng không thể nghi ngờ là một ăn đồ ăn hết sạch sành sanh, đến cả tương thịt kho tàu cũng bị Đại Bảo dùng để chấm bánh bao ăn
Mọi người đều cảm thán hôm nay ăn no rồi, còn tốt hơn là ăn Tết
Trình Kiệt còn nói mỗi lần đến nhà họ đều được ăn ngon giống như ở quán vậy, không biết tại sao, cũng là món đó ăn ở nhà mình, mà lại không có cảm giác ngon như vậy
Có thể chính là sức hấp dẫn của ăn chung, mọi người ăn cơm chung với nhau cũng có mùi vị hơn
Bọn họ đang nói chuyện thì bỗng có tiếng gõ cửa

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.