Thập Niên 60 Quân Tẩu Dựa Vào Nuôi Con Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh

Chương 326: -




Chương 326 -Chương 326 -
Chương 326 -
Khi mẹ Cố trở về từ nhà Cố Đình Hoa, làm bà cảm thấy khó chịu trong một khoảng thời gian
Thái độ của người nhà họ Tôn khiến trái tim bà ớn lạnh
Cha Cố cũng rất không vui, thế nhưng đây chính là con đường Cố Đình Hoa lựa chọn, khóc lóc thì cũng phải tự mình đi hết, người khác không giúp được cô ta
Vốn dĩ nhà họ Tôn đón Cố Đình Hoa vê, chính là nhìn vào đứa con trong bụng của cô ta, kết quả cô ta sinh ra một đứa con gái, còn là một đứa trẻ gầy yếu như vậy nữa
Thái độ của bọn họ rất rõ ràng, đều coi thường người mẹ và đứa con, theo như Cố Đình Hoa kể, từ khi sinh con cho đến bây giờ, ngay cả một quả trứng luộc cô cũng không được ăn, chỉ cấp cho một chén cháo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cố Đình Hoa ôm đứa con gái yếu ớt ngồi trên giường lặng lẽ rơi nước mắt, khiến hai vợ chồng nhìn cũng cảm thấy đau lòng
Con cái đều là nợ mà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mẹ Cố hiểu được mong muốn có cháu trai của nhà họ Tôn, thiện chí khuyên nhủ, ra hoa trước kết quả sau, cuối cùng sẽ có cháu trai
Lại trình ra những thứ mang theo, muốn mẹ Tôn chăm sóc tốt cho Cố Đình Hoa
Mẹ Tôn ngoài cười nhưng trong không cười nói, con người bây giờ thật yếu ớt, trước đây bọn họ vừa mới sinh xong đã có thể xuống giường làm việc
Mẹ Cố nghẹn lại, vốn muốn chửi âm lên, thế nhưng lo lắng cuộc sống về sau của con gái, đành phải nhịn lại
Bà cũng không thể luôn chăm sóc cô ta được
Cuối cùng hai vợ chồng chịu đựng cơn tức giận bỏ vê
Chỉ chừa lại một mình Cố Đình Hoa nằm ở trên giường khóc đứt ruột đứt gan
Cô ta hối hận vì sao lại nghe theo lời sai sử của mẹ Tôn mà đi làm việc, nếu không thì cũng không phải té ngã sinh non, làm hại đứa trẻ sinh ra yếu như vậy, hít vào thì ít mà thở ra thì nhiều
Cũng không biết có thể nuôi sống được không
Có thể là do mẹ con kết nối với nhau, vất vả lắm mới có thể sinh hạ cô bé, thế nhưng Cố Đình Hoa lại chưa từng ghét bỏ cô con gái này
Sau này cô ta hết lòng chăm sóc cho đứa bé này, cuối cùng cũng có thể sống sót, thế nhưng quá yếu lại nhiều bệnh, thỉnh thoảng lại đổ bệnh
Cuối tháng hai
Cố Đình Chu gửi thư vê
Anh đã thu dọn xong nhà cửa, chỉ chờ mẹ con Lý Thanh Vận đến nữa thôi
Bởi vì trong khoảng thời gian này anh phải liên tục trực ở đơn vị, giữa tháng ba anh mới được nghỉ khoảng một tuân, đến lúc đó sẽ quay lại đó cô
Dặn dò Lý Thanh Vận thu dọn đồ đạc trong nhà, cái cần gửi thì gửi qua bằng bưu điện, cái cần giấu thì giấu đi, kỳ nghỉ có hạn, không thể ở lại, anh vừa về sẽ trực tiếp mang người đi
Mắt thấy chỉ còn nửa tháng nữa, Lý Thanh Vận cũng bắt đầu bận rộn
Cha Cố mẹ Cố sau khi biết cô sẽ nhập ngũ, cũng rất kinh ngạc, vốn cho rằng hai người họ xây một căn nhà mới, sẽ dự định sống lâu dài trong thôn
Nghĩ đến việc họ rời đi, một năm chỉ có thể gặp hai người cháu trai một lần vào ngày lễ tết, bọn họ liền cảm thấy khó chịu
"Đừng khóc, chúng ta cũng không thể quá ích kỷ vì muốn gặp mặt hai đứa nhỏ thường xuyên được, sẽ làm lỡ tương lai của chúng nó
Điều kiện của quân khu dù như thế nào đi nữa cũng tốt hơn nơi này của chúng ta, hai đứa cháu trai nhất định có thể đến trường học, học tri thức thật tốt, sau này nhất định còn giỏi hơn cha của chúng
Đại Bảo của chúng ta rất thông minh, vừa mới đi học năm nay mà đã có thể học đến hai trăm, sau này nhất định sẽ đầy hứa hẹn
Trong lòng cha Cố cũng khó chịu, vẫn nói lời an ủi mẹ Cố
"Em biết, em chỉ là nghĩ đến những năm này số lần nhìn thấy mặt thằng hai, chỉ đếm trên đầu ngón tay, sau này cũng khó nhìn thấy hai người cháu trai, trong lòng em liên khó chịu
Mẹ Cố lau nước mắt, suy nghĩ một chút bà liên đứng lên
"Không được, em phải đi chuẩn bị vài thứ cho bọn nó mang đi
"Được rồi, nhà thằng hai thì cái gì không có chứ, tiền chúng ta tiết kiệm trong nhà đều đưa cho bọn nó mang đi đi, ở nhà thế nào cũng được nhưng ra đường thì phải giàu có, sống ở bên ngoài không phải chỉ cần lời nói là xong, có tiên còn có thể sai sử được ma quỷ
Cha Cố suy nghĩ một chút rồi nói

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.