Thập Niên 60 Quân Tẩu Dựa Vào Nuôi Con Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh

Chương 329: -




Chương 329 -Chương 329 -
Chương 329 -
Kết quả là những thứ có thể ăn đều bị mẹ chồng của cô ta khoá lại hết
Cô ta chỉ có thể chịu đựng
Không có cơm ăn thì không có sữa, không có sữa thì đứa bé khóc
Tiếng khóc của đứa bé nhỏ giống như tiếng mèo kêu vậy, nhỏ đến mức cô ta cũng chỉ có thể khóc theo
Thật sự rất uất ức, cô ta lớn như vậy rồi mà còn chưa từng chịu đựng qua nỗi tủi thân như vậy
Lúc còn ở nhà mẹ đẻ, dù có chuyện gì xảy ra che mẹ cũng đều cho con cái ăn no trước
Đây là lân đầu tiên mà cô ta biết cản giác đói bụng là như thế nào
Vì thế, nhìn thấy Điền Mỹ Tuyết đưa khoai lang khô tới, cô ta cũng không quan tâm thứ này khó nhai như thế nào cả, cô ta cứ lần lượt nhét nó vào trong miệng mới cảm giác có chút thức ăn ở trong bụng
"Bọn họ không cho em ăn cơm sao
Điên Mỹ Tuyết không ngờ một Cố Đình Hoa luôn luôn kiêu ngạo lại biến thành dáng vẻ như vậy
Điều này khiến cô ta nhớ tới cái năm Tiểu Nghị được sinh ra, lúc đó giống như cô ta bây giờ, mỗi ngày đều ăn không đủ no, lại vừa lo lắng con mình không có đủ sữa để uống, đứa bé cứ khóc ê ê a a suốt ngày
Lần đầu tiên làm mẹ không biết cách chăm sóc con, đứa bé khóc thì bản thân cũng khóc theo
Cả ngày đều không ngừng ru đứa bé ngủ, cho đứa bé bú sữa, đi kiếm sống, cô ta sống giống như một con gia súc, nỗi đau về thể xác và tinh thần sắp lấn át toàn bộ cơ thể
Nghĩ đến đây, lòng cô ta đau nhói
Sự oán hận của cô ta lập tức tiêu tan
Ruy rằng Cố Đình Hoa thích đua đòi lại vừa kiêu ngạo, thích khoe khoang về sự ưu việt của bản thân, nhưng mà từ kiếp trước đến kiếp này, cô ta thật sự chưa từng gây tổn thương cho cô ta
Kiếp trước, cô ta còn giúp đỡ bản thân gả cho Cố Đình Chu nữa
Cố Đình Hoa lộ ra một nụ cười trào phúng
"Bởi vì em đã sinh một đứa con gái nửa chết nửa sống
Cố Đình Hoa nhẹ nhàng bế đứa bé ở trong tay lên cho Điền Mỹ Tuyết xem
"Thậm chí là Tôn Chí Cường cũng không thèm đặt tên cho con bé
Em đã hiểu rõ được bộ mặt thật của cả nhà bọn họ rồi, nhưng mà em không thể quay lại được nữa, chị có hiểu không?”
Nếu khi đó anh hai đứng ra bảo vệ cô ta thì việc hiểu được những đạo lý này thật là tốt mài
Sớm biết rằng như vậy, không bằng ly hôn với Tôn Chí Cường và nắm được nhược điểm của anh ta, sau đó tống tiền anh ta được một khoản tiền rồi sống một mình với con gái
Như vậy chẳng phải là tốt hơn việc phải ăn nhờ ở đậu và ngay cả cơm ăn còn phải xem sắc mặt của người khác như hiện tại hay sao
Đáng tiếc là con người luôn như vậy
Người khác tận tình khuyên bảo thì không nghe lọt tai, chỉ khi nào bản thân đã trải qua mới biết hối hận, nhưng đã quá muộn rồi
Hiện tại, cô ta chỉ có thể căng da đầu mà chịu đựng thôi
Trải qua chuyện lần này, dường như cả người Cố Đình Hoa đã thay đổi rất nhiều, cô ta không còn đua đòi và nói năng kiêu căng giống như trước nữa
Vì đứa nhỏ này, cô ta cũng cân phải kiên cường hơn
Có lẽ bởi vì đã làm mẹ thì sẽ trở nên mạnh mẽ hơn
Điền Mỹ Tuyết nhìn đứa bé đáng thương ngủ say như vậy, đứa bé không hê hay biết chuyện bản thân vừa mới sinh ra đã bị ghét bỏ
Giờ phút này, dường như trong lòng Điên Mỹ Tuyết cũng đã thông suốt được rất nhiều thứ, đã nhận ra được rất nhiều chuyện, bởi vì đứa bé thuần khiết như thiên sứ này
"Tôn Chí Cường không đặt nổi một cái tên cho con bé, vậy thì em tự đặt tên cho nó đi
Đứa bé đáng yêu như vậy, sao bọn họ lại nhãn tâm như thết Vì đứa bé, em cũng phải kiên cường hơn, em có tốt thì đứa bé mới có thể tốt được
Nếu em có chuyện gì khó xử thì em có thể tới tìm chị
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tuy rằng chị sống cũng vất vả nhưng chị vẫn có thể truyền lời thay em hay là có thể làm được chút gì đó
Nếu em thật sự sống ở nhà họ Tôn không nổi, cha mẹ của em cũng sẽ không mặc kệ em đâu
Nhắc tới cha mẹ, Cố Đình Hoa tức khắc cảm thấy toàn bộ sự uất ức đang dâng trào, nước mắt của cô ta không ngừng rơi xuống lớp chăn bông quấn quanh người đứa bé
Cô ta là một đứa con gái bất hiếu đã làm tan nát trái tim của cha mẹ
Lúc trước, cha của cô ta đã từng nói rất nhiều lần rằng Tôn Chí Cường không phải là một người xứng đôi với cô ta, ông ấy yêu câu cô ta ly hôn với anh ta và vê nhà để ông ấy nuôi, cô ta vẫn có thể sống qua ngày
Là cô ta bị mỡ heo che mắt và sợ hãi người khác đàm tiếu mình, nên cô ta mới muốn đi theo Tôn Chí Cường về nhà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô ta còn cãi nhau với anh hai khiến trong nhà gà bay chó sủa
Hiện giờ, cô ta đã biến thành như vậy, cô ta thật sự không còn mặt mũi mà nhờ cha mẹ hỗ trợ mình
"Em không thể, bởi vì Tôn Chí Cường mà em đã đắc tội người trong nhà, em không mặt mũi mà tiếp tục nhờ vả bọn họ giúp mình nữa
Cố Đình Hoa nói xong, cô ta ôm mặt gào khóc
Tất nhiên là Điên Mỹ Tuyết biết những chuyện tùy hứng mà cô ta đã làm và cũng biết "chuyện tốt" mà Tôn Chí Cường làm, ngàn lời nói vạn câu thê hóa thành một tiếng thở dài
"Sẽ không đâu mà, dù thế nào đi chăng nữa, cha mẹ của em cũng sẽ không mặc kệ em đâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Em hãy tự chăm sóc bản thân thật tốt, rôi cơn ác mộng cũng sẽ trôi qua thôi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.