Chương 450 -Chương 450 -
Chương 450 -
Lý Thanh Vận thừa nhận rằng có một câu nói của cô bé kia rất đúng
Cô cũng tự suy ngẫm lại về bản thân
Mấy năm nay, cô bận rộn công việc kinh doanh nên thật sự ít khi quan tâm chăm sóc cho Cố Đình Chu
Lúc có thời gian nghỉ ngơi, cô còn phải quan tâm đến sức khỏe về thể chất và tinh thân của mấy đứa nhỏ nữa
Công việc của Cố Đình Chu cũng rất bận rộn
Mỗi ngày khi về nhà là anh nằm xuống rồi ngủ ngay
Sự giao lưu giữa hai người đã sụt giảm đi rất nhiều, không bằng sự ngọt ngào như đường mật trong những năm đó
Nhưng đây không phải là chuyện mà các đôi vợ chồng già đều phải trải qua hay sao
Cố Đình Chu quá bận rộn nên không có thời gian chăm sóc cho gia đình, cho cô và bọn nhỏ
Cô chưa bao giờ oán hận anh cả
Những chuyện lớn nhỏ ở trong nhà đều do cô xử lý, cô cũng chưa từng dùng những việc này để làm phiền Cố Đình Chu cả
Đời sống vợ chồng, nếu mỗi ngày đều dễ vỡ như pha lê thì không thể ăn đời ở kiếp với nhau được
Chẳng lẽ kiếm tiền và yêu việc tiền cũng là sai hay sao
Không, nếu không có tiền thì làm sao có thể mang lại cho bọn nhỏ một tương lai tốt đẹp hơn cơ chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ khi có tiên thì bọn họ mới có tự tin, mới có thể làm cho bọn họ có nhiều sự lựa chọn hơn ở trong cuộc sống
Lý Thanh Vận cười khổ một tiếng, không ngờ đã ở độ tuổi này rồi mà cô còn bị một cô gái trẻ cướp chồng nữa
Trong lúc nhất thời, cô không biết nên trách Cố Đình Chu quá quyến rũ hay là cô gái trẻ đó quá không vô liêm sỉ nữa
Tóm lại, chuyện này cân phải nhanh chóng giải quyết vì chẳng những chuyện này gây ảnh hưởng tới tình cảm giữa hai vợ chồng, mà vấn đề còn lớn hơn là Cố Đình Chu vất vả lắm mới leo lên được vị trí hiện giờ, cô không hy vọng sự nghiệp của anh sẽ bị ảnh hưởng bởi vì chuyện này
Cô quyết định sẽ không suy nghĩ nhiều nữa và chờ Cố Đình Chu quay về thì cô sẽ trực tiếp hỏi anh
Hai vợ chồng cũng nên nói chuyện đàng hoàng với nhau
..
Đêm đó, Cố Đình Chu về nhà rất khuya
Lý Thanh Vận vẫn luôn chờ anh tới tận mười một giờ
Chén canh mà cô nấu cho anh đã nguội ngắt
Lý Thanh Vận cũng không quan tâm quá nhiều
Cô trực tiếp mời anh đến phòng sách để nói chuyện
'Anh có chuyện gì với cô gái tên là Bạch Chi Chi vậy
Cô trực tiếp đi thẳng vào vấn đề
"Bạch Chi Chi hả
Ai vậy
Anh không quen biết
Cố Đình Chu không hiểu gì cả nhìn về phía vợ của mình
Sau đó, anh kéo Lý Thanh Vận vào trong lòng hỏi: "Chuyến đi Quảng Châu lân này của em như thế nào
Không phải là em nói mười ngày nữa sẽ về hay sao, tại sao em lại đi lâu như vậy?”
Sự tức giận ở trong lòng Lý Thanh Vận trong lúc chờ đợi trực tiếp bị lời nói của anh trấn áp
Xem ra tên đàn ông chó này thật sự không làm việc gì có lỗi với cô cả
"Đừng nói tới chuyện này nữa, Bạch Chi Chi chính là cô gái trẻ mỗi ngày đều đi tìm anh, đừng nói với em là anh không biết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cố Đình Chu đỡ trán
"Đừng nói nữa, anh cũng không biết cô ta là con gái nhà ai nữa, sao lại không có mắt nhìn như vậy
Em phải trông nom Tam Tam nhà chúng ta cho kỹ vào, đừng để con bé học theo cô gái này đó
Không phải là lúc trước bộ phận văn nghệ quân đội bố trí người tới đây biểu diễn tiết mục hay sao
Cô nhóc này nhảy nhót ở phía trên không biết vì sao mà lại ngã xuống nữa
Đúng lúc anh ngồi ở bên dưới, làm anh sợ quá trời
Cô gái này trông cũng có vẻ trạc tuổi Tam Tam nhà chúng
Nếu cô ta ngã xuống cái bục cao ba tới bốn mét này, không bị té gấy chân thì cũng sẽ bị hủy hoại
Anh mềm lòng nên cứu cô ta
Bởi vì đỡ cô ta mà tay của anh suýt chút nữa đã trật khớp
Anh còn phải tới bệnh viện để chữa trị nữa
Vốn dĩ anh cứ tưởng việc này sẽ trôi qua như thế, không ngờ rằng ngày hôm sau cô ta lại mang theo quà tới cảm ơn anh
Lúc ấy, anh cũng không nghĩ gì nhiều nên từ chối quà tặng của cô ta và động viên cô ta thêm hai câu rồi tiễn người đi, ngờ đâu lại bị cô ta quấn lấy
Trong khoảng thời gian này, thỉnh thoảng cô ta lại tới tìm anh, cô ta cũng không phải là kẻ địch nên anh cũng không thể đánh đuổi cô ta đi, nhưng anh nhẫn nhịn muốn chết
Có trời đất chứng giám, anh thê, sau này anh không gặp lại cô ta nữa
Vợ à, anh trong sạch
Cố Đình Chu giơ một bàn tay lên trời thê thốt