Chương 476 -Chương 476 -
Chương 476 -
Trong bữa tối đêm nay, bọn nhỏ đều ăn rất vui vẻ, khẩu vị của mỗi người đều được chăm sóc
Sau khi cơm nước xong, những người đàn ông theo thường lệ mặc tạp dề đi rửa chén, những người phụ nữ thì nói chuyện trời đất trên bàn trà
Bọn nhỏ có đứa nói chuyện phiếm, có đứa xem tivI
Không khác chút nào với bữa ăn chung ngày thường
Lý Thanh Vận mỉm cười nhìn mọi người, dưới đáy mắt là vẻ không muốn rời xa
"Đếm ngược ba mươi phút "
Dòng đếm ngược trước nói cho bà biết thời gian không còn lắm
"Các cháu tới đây để bà lì xì" Bà mỉm cười lấy ra túi văn kiện màu đỏ mà bà đã sớm chuẩn bị từ trong ngăn kéo
"Bà nội ơi, cháu muốn bao lì xì, bà mau đưa cho cháu ạ
"Mẹ à, hôm nay cũng không phải ngày tết, mẹ lì xì cho chúng nó làm gì
"Con mặc kệ, bà nội đã nói sẽ lì xì cho con, mẹ ơi, lân này con không cho phép mẹ tịch thu tiền lì xì của con
Mọi người mỉm cười tụ tập chờ Lý Thanh Vận đưa 'Ìì xì"
"Hôm nay mọi người đều được lì xì
Lý Thanh Vận mở túi văn kiện ra
Bà đưa cho mỗi người một cái dựa theo tên đã viết sẵn
Mọi người mở bao lì xì của mình ra xem thì đều trợn tròn mắt
Mấy cái bao lì xì trong tay mọi người theo thứ tự là giấy chuyển nhượng cổ quyền, giấy tờ bất động sản, giấy chứng nhận tài sản đất đai, một xấp phiếu gửi tiên hạn ngạch lớn
Trong tay bọn trẻ đều là phiếu gửi tiên một trăm vạn
Cố Đình Chu nhìn vợ với vẻ mặt nghiêm túc, không nói gì
"Mẹ, mẹ làm cái gì vậy
Mẹ chia tài sản sớm như vậy thì không sợ sau này con không có hiếu với mẹ sao
Cố Nhị Bảo trêu chọc nói
"Mẹ à, bây giờ chúng con không cần chúng nó, mẹ và cha lấy lại đi
Tam Tam trực tiếp để đồ của mình lên bàn, Cố Đại Bảo cũng đặt đồ vật trong tay xuống: "Mẹ, con không biết quản lý những thứ này, mẹ lấy lại đi
Mấy đứa bé thấy người lớn đều đặt đồ xuống thì vội vàng bỏ phiếu gửi tiền của mình xuống
Bầu không khí có hơi nghiêm túc
Lý Thanh Vận nhét từng món đồ vào trong tay bọn nhỏ
"Những món đồ ngoài thân này là mẹ để lại cho các con, sớm muộn gì cũng cho, các con nhận lấy rồi ngoan ngoãn nghe mẹ nói tiếp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Các con đều đã lớn rồi, cũng đều có gia đình và con cái của riêng mình, sứ mệnh đời mẹ đã hoàn thành trọn vẹn
Sau này các con phải tự đi trên con đường của chính mình, cho dù các con làm ở lĩnh vực nào thì đều phải cố gắng tỏa sáng, làm tấm gương cho bọn trẻ, không thẹn lương tâm, không thẹn với người
Biết không?”
"Mẹ ơi, chúng con biết rồi
"Con biết rồi mẹ
Bọn họ ríu rít gật đầu, chỉ cho rằng đây là lời răng dạy bình thường, dù sao lúc trước mẹ cũng thường xuyên giáo dục bọn họ như vậy
Lý Thanh Vận hài lòng gật đầu, bà đã nói xong những điều muốn nói rồi
Mấy đứa cháu trai vuốt ve phiếu gửi tiên chứng chỉ tiên gửi trong tay, không nguyện ý nộp lại cho cha mẹ, mọi người cười nói trong sân, đấu trí đấu dũng
Lý Thanh Vận mỉm cười nhìn tất cả mọi người
Cố Đình Chu nhìn về phía vợ mình: "Em nói với chúng nó nhiều như vậy mà không có lời gì muốn nói với anh sao
Ông giống như một đứa trẻ không được cho kẹo
"Có, em có lời muốn nói
Lý Thanh Vận nhẹ nhàng ghé vào bên tai ông: "Cả đời này, em với anh hiểu nhau yêu nhau thì em hoàn toàn không nuối tiếc
"Đếm ngược mười, chín, tám, bảy..
“Anh cũng yêu em
Cố Đình Chu vừa dứt lời
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Đếm ngược một
Mạng sống của Lý Thanh Vận như bị ấn nút tạm dừng, vĩnh viễn dừng lại ở giây phút này, giây phút Cố Đình Chu nói yêu bà
Bà ngã vào lòng ngực của Cố Đình Chu
Cố Đình Chu còn tưởng bà đang trêu đùa mình nên ôm vợ thật chặt
"Em đừng giả vờ nữa, anh biết em đang lừa anh
Thế nhưng cho dù ông lung lay bà như thế nào thì Lý Thanh Vận không còn mở mắt ra nữa
Cố Đại Bảo sờ lên mạch đập của mẹ thì hơi thở và nhịp tim đã dừng lại
Cả nhà nhìn thấy phản ứng của anh ấy thì bị dọa đến mức hồn vía lên mây
"Mẹ ơi
Mẹ sao vậy?”
"Mẹt”
"Bà nội
Cố Đình Chu vuốt ve cơ thể lạnh buốt của vợ, trong lòng trở nên trống rỗng
Có lẽ ông đã sớm đoán được từ hành vi thần bí của bà những ngày gân đây
Hiện tại linh hôn của bà cũng đã rời khỏi cơ thể này rồi ư
Sau đó bà sẽ đi đâu
Ông còn chưa nói lời chào tạm biệt bà cơ mài
Người phụ nữ tàn nhẫn này, vì sao ngay cả thời gian nói một câu tạm biệt cũng không cho ông nói
Bà suy nghĩ cho bọn nhỏ mà sao chẳng nghĩ cho ông gì hết
Thượng tướng Cố chinh chiến nửa đời người, bây giờ chỉ là một người đàn ông đáng thương mất đi người yêu
Mỗi người xung quanh đều cảm nhận được nỗi bi thương của ông sâu đậm đến mức không thể tan biến
Bọn nhỏ chưa từng nhìn thấy sự thống khổ từ trên mặt cha (ông nội) của bọn họ như vậy, giống như đã mất toàn bộ thế giới
Cho dù lúc trước người đàn ông có bị thương nặng hơn nữa thì chỉ cười một tiếng rồi cho qua, bây giờ lại ôm vợ thật chặt khóc không thành tiếng, đau lòng đến tột cùng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bọn nhỏ cũng không kiềm được òa khóc
Người mẹ (bà nội) tốt nhất của bọn họ đã mất rồi, sau này bọn họ sẽ không còn được gặp lại khuôn mặt tươi cười dịu dàng của cô, không thể nghe thấy lời dặn dò tha thiết của cô