Vì đã có tiền lệ Tô thanh niên trí thức và Cố thanh niên trí thức kết thành một đôi trước đó, nên mọi người biết chuyện sau lưng cũng không cảm thấy có gì lạ
Tối đến, Trâu Tư Khang rốt cuộc được ăn bữa mỹ vị đầu tiên ở nơi này
“Lăng thanh niên trí thức, ngày mai ngươi còn muốn ăn thỏ hoang không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ta bắt cho ngươi, gà rừng cũng có thể.” Hắn đột nhiên cảm thấy Lăng thanh niên trí thức thật sự là một bảo vật, may mắn hôm đó hắn đi theo sau
“Trâu thanh niên trí thức, ăn xong thì về ngủ sớm đi, trong mơ cái gì cũng có.” Cũng thật may mắn, sau khi ăn no nê, Trâu Tư Khang có thể chủ động đi rửa chén
Lăng Vân Duyệt tỏ vẻ rất vừa lòng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đúng lúc này, Hà Phương Viên ở ngoài cửa gọi một tiếng: “Lăng thanh niên trí thức, Trâu thanh niên trí thức.” “Hà thanh niên trí thức
Có chuyện gì sao?” Cũng đừng trách Lăng Vân Duyệt tò mò, thật sự là ở điểm thanh niên trí thức, Hà Phương Viên bình thường không quá quản những chuyện lông gà vỏ tỏi này, cũng sẽ không mọi chuyện đều thượng cương thượng tuyến
Không có việc gì thì chưa bao giờ chủ động tới cửa
Hà Phương Viên trực tiếp nói rõ ý đồ đến: “Ta đến là muốn nói với các ngươi một chút, mới vừa rồi đội trưởng thông báo, đất ruộng mới mưa xong, không cần vội xuống ruộng, nghỉ ngơi một ngày, cho nên ngày mai đại đội sẽ cho xe bò dẫn người đi trấn trên, các ngươi nếu muốn đi thì có thể chuẩn bị trước.” “Được, cảm ơn Hà thanh niên trí thức, ta ngày mai cũng muốn đi, đến đây còn chưa kịp đi đổi chút đồ về nữa.” Lăng Vân Duyệt không chút nghĩ ngợi trả lời, khó có dịp được nghỉ, nàng đương nhiên muốn đi kiến thức một chút, hơn nữa nàng cũng thật sự có rất nhiều đồ vật muốn mua
Ngày hôm sau, mọi người ở điểm thanh niên trí thức tập hợp, có lẽ do ghét hai ngày trước trời mưa, đường ở nông thôn đều biến thành bùn lầy, nên cuối cùng điểm thanh niên trí thức chỉ có nam nữ chủ cùng Trương Dương, Trâu Tư Khang còn có Lăng Vân Duyệt là đi
Mấy người cùng nhau hướng cửa thôn đi đến, xe bò cũng đang chờ đám người ở chỗ này, xe bò đầy người là đi luôn, không chờ ai cả
Chờ Lăng Vân Duyệt và những người khác tới thì trên xe bò đã có mấy người trong thôn ngồi rồi
“Lăng thanh niên trí thức, chỗ này, ta để lại chỗ cho ngươi rồi này, mau lên đi, ta ngồi chen chúc một chút cũng được.” Người nói chuyện chính là Trương Mai Hoa, người mà hôm qua Lăng Vân Duyệt đã kết bạn nhờ một nắm hạt dưa
“Ôi, thím Trương, thím cũng đi trấn trên đó hả
Tốt quá rồi, đây là lần đầu tiên cháu đến trấn trên đó, còn có chút lo lắng không biết đường, may mà có thím ở đây.” Nghe xem, nói chuyện với Lăng thanh niên trí thức đúng là thoải mái, Trương Mai Hoa nghe vậy lưng cũng thẳng lên vài phần
“Có gì đâu, xuống xe cháu cứ đi theo thím, đảm bảo cháu không bị lạc đâu.” Trâu Tư Khang cũng lên xe bò, mọi người thấy thân hình của hắn như vậy thì cũng không tiện ngồi chen chúc với hắn, ngược lại còn có chút rộng rãi
Nghe Lăng Vân Duyệt nói, hắn âm thầm bội phục, nếu hắn nhớ không nhầm thì thím Trương này là người của đội nhì, nghe không biết còn tưởng Lăng thanh niên trí thức và thím Trương đã quen biết nhau nhiều năm lắm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Xem kìa, vui đến nỗi mắt của thím Trương híp hết cả lại rồi
Trâu Tư Khang xem người khác, không biết người khác cũng đang xem hắn
Lưu Thanh Thanh đã sớm chú ý tới thanh niên trí thức đối diện, cũng nghe người trong đội nói hắn là một kẻ ốm yếu, nuôi sống bản thân còn khó, nhưng nàng không để bụng, cha nàng là bí thư chi bộ, nàng cũng là quản lý kho hàng của đại đội, không thiếu chút điểm công đó
Nghĩ vậy, Lưu Thanh Thanh liền trực tiếp mở miệng nói: “Trâu thanh niên trí thức, anh cũng đi trấn trên à?” “Khụ khụ, vị đồng chí này, xe bò này đích xác là đi trấn trên.” Trâu Tư Khang thầm nghĩ..
mọi người đều trên cùng một chuyến xe, lẽ nào còn có thể đi đâu khác sao
“Trâu thanh niên trí thức, đều là người của một đại đội, gọi đồng chí khách sáo quá, tôi tên là Lưu Thanh Thanh, là con gái của bí thư chi bộ, cũng là quản lý kho hàng trong thôn.” Lưu Thanh Thanh coi như không thấy vẻ lạnh nhạt của Trâu Tư Khang
Ở trong thôn này, ai mà không nể mặt nàng vài phần, hơn nữa nàng lớn lên cũng không tệ, chỉ là đám thanh niên trí thức này không biết giá trị của nàng thôi
“Được, Lưu đồng chí.” Trương Mai Hoa có thể thường xuyên ngồi ở vị trí C trên cây đa đầu thôn, sao có thể an phận cho được, mặc dù bản thân bà không nghĩ vậy, bà luôn cảm thấy đây là sống thật với chính mình nhất, làm theo ý muốn của bản thân, bà cũng từng này tuổi rồi, có chút sở thích nhỏ thì sao chứ
Chẳng phải là bà vừa phát hiện ra có chút manh mối liền lập tức kéo kéo người bạn mới của mình để cùng nhau chia sẻ đó sao
Lăng Vân Duyệt cũng đang nhìn hai người bên kia làm quen, đột nhiên bị người kéo kéo vạt áo, thấy Trương Mai Hoa vẻ mặt hưng phấn dùng cằm chỉ chỉ Lưu Thanh Thanh, ra hiệu cho nàng xem
Lăng Vân Duyệt rất hiểu ý, khẽ gật đầu
Trâu Tư Khang cạn lời..
Tưởng ai không thấy chắc
Xe bò một đường xóc nảy đến trấn trên, xóc đến người ta muốn rụng rời cả ra, sau cơn mưa đường còn đầy hố hố ổ gà, nếu không phải ghét việc đi trên đường toàn bùn lầy, Lăng Vân Duyệt đã muốn tự mình đi bộ rồi, xem ra vẫn cần mua một chiếc xe đạp
Nhưng mà đại đội Hồng Tinh hiện tại cũng chỉ có nhà bí thư chi bộ là có xe đạp, có vẻ hơi quá phô trương
Trương Mai Hoa cảm thấy hôm nay mình có nhiệm vụ, cần phải cho Lăng thanh niên trí thức cảm nhận được sự nhiệt tình của mình
Đến khi xuống xe cũng không quên tiếp đón Lăng Vân Duyệt đi theo mình
Vừa đi được một đoạn, bà liền sốt ruột nói về phát hiện vừa rồi: “Lăng thanh niên trí thức, cháu cũng thấy rồi chứ, người vừa nãy nói chuyện trên xe bò là con gái của bí thư chi bộ đó, là học sinh trung học duy nhất trong thôn, lại còn là quản lý kho hàng trong đội nữa, bình thường mắt cao hơn đầu, nghe nói vợ bí thư chi bộ đã sớm bắt đầu tìm kiếm đối tượng cho nó rồi, nhưng nó chẳng thèm ai cả, không ngờ lại thích cái kiểu này, chậc chậc chậc.”