Thập Niên 60: Ta Gả Cho Nam Nhân Đến Từ Mạt Thế

Chương 80: ta ở đại đội thiếu nợ




"Tống Thục Mai, ngươi còn có phải là người không vậy
Ngươi xem Tiểu Khang thành ra cái dạng gì rồi, trời lạnh thế này mà ăn mặc phong phanh, ngươi cũng không hỏi han lấy một câu, ngươi làm mẹ kiểu gì vậy
Trong xưởng mà có người như ngươi, còn phát triển được sao
Giang Tú Dung từ phía sau bước lên phía trước, vốn là một lãnh đạo nhỏ trong công đoàn xưởng, nên ăn nói rất bài bản, cô ta không ưa nhất loại người như thế này
Trâu Tư Khang cúi gằm mặt, không dám hó hé gì, ra vẻ đáng thương như bao trút giận
"Không phải đâu Giang tỷ, tỷ đừng nóng giận, tại em đột nhiên thấy Tiểu Khang nên có hơi không kịp phản ứng ấy mà
Tống Thục Mai vội vàng giải thích, nói xong còn liếc mắt trừng Trâu Tư Khang một cái, vừa về đã gây chuyện cho bà ta, đúng là đồ khắc tinh
"Đúng đó Giang tỷ, Thục Mai không có ý đó đâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trâu Kế Quân thấy thế cũng hùa theo giải thích
"Hừ, hai vợ chồng nhà ngươi đúng là hết chỗ nói, Tiểu Khang nhà người ta vốn đã không khỏe, vì cái nhà này mà xuống nông thôn xây dựng nông thôn, kết quả các ngươi không những không biết ơn, bao nhiêu năm nay cũng chẳng hỏi han gì, nếu không nhờ đại đội chiếu cố, liệu các ngươi có còn nhìn mặt nó được không
Giang Tú Dung tiếp tục xổ ra
Trùng hợp lúc này đang là giờ tan tầm, nên ngày càng có nhiều người vây xem
Trâu Kế Quân chỉ cảm thấy mặt mũi mình rớt sạch
"Mẹ à, là anh hai bảo con lấy tiền về, mà con lại không có tiền, tiền xe là con với đại đội trưởng mượn, con xuống nông thôn hơn hai năm, chỉ muốn về thăm mọi người thôi
Mẹ đừng trách mấy thím, mấy thím thấy con ở nông thôn khổ sở, nên mới nói giúp con vài câu
Trâu Tư Khang thấy người đã đông đủ thì lên tiếng
"Khụ, mẹ không có ý đó, con về là tốt rồi, mau theo mẹ về nhà thôi
Cũng không nên làm phiền mọi người, có gì về nhà rồi nói
Tống Thục Mai bụng nghĩ thầm lát về tính sổ thế nào
"Đúng đúng đúng, chúng ta về trước, mọi người giải tán đi
Trâu Kế Quân đến nhìn mặt Trâu Tư Khang cũng không thèm, từ khi nó xuống nông thôn ông ta đã xem như không có đứa con này, dù sao ông ta có nhiều con, đâu thiếu gì một đứa
"Mẹ, lúc trước con xuống nông thôn không mang tiền, làm công kiếm điểm ở nông thôn chỉ vừa đủ ăn, nên phải ngưng thuốc, sau đó có một lần con bị xỉu, là người trong đại đội đưa con đi bệnh viện, giúp con trả tiền thuốc men, mẹ có thể giúp con trả lại tiền cho bà con được không
Họ cũng không dễ dàng gì, đều là chắt bóp từng đồng cho con mượn tiền chữa bệnh đó
Trâu Tư Khang không muốn về nhà mới nói chuyện này, vì muốn cho những người phía sau nghe được, còn cố ý nói lớn hơn mấy phần
Tống Thục Mai không ngờ còn có chuyện này, đúng là cưỡi lên lưng cọp rồi khó xuống
Cái đồ sao chổi này sao không chết luôn ở ngoài kia đi, còn dám về đây đòi tiền bà ta
Trâu Kế Quân thấy sắc mặt Tống Thục Mai không ổn, vội vàng xoa dịu, "Được được được, về nhà rồi đưa cho con
Vừa nói vừa kéo cả hai người đi lên lầu, chẳng màng đến những người xung quanh
Trâu Tư Khang cũng biết hôm nay chỉ được đến đây thôi, không vội, dù gì cũng phải cho người ta giãy giụa thêm chút nữa chứ
"Các bác các thím ơi, hôm nay con thật sự cảm ơn mọi người, con về trước đây
Trước khi đi còn không quên cảm tạ mọi người một phen
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mọi người ở đó lặng lẽ thở dài, một đứa trẻ ngoan như vậy, sao lại gặp phải cái nhà như thế cơ chứ
Nhà họ Trâu ở lầu ba khu ký túc xá
Hành lang vốn đã chật hẹp lại bày thêm đủ thứ đồ đạc, mỗi tầng có mười hộ, nhà họ Trâu là một trong những hộ chuyển đến sớm nhất, nên được căn ở ngoài cùng bên phải, nói chung là khá tốt, ít nhất không bị kẹp ở giữa, có thể tự do bày biện đồ đạc ngoài hành lang
Ký túc xá bây giờ đều không có nhà vệ sinh riêng, mà chỉ có một cái nhà vệ sinh công cộng ở cuối hành lang bên trái, chuyện này với nhà họ Trâu vừa có cái tốt, vừa có cái không tốt, cái tốt là mùi nhà vệ sinh thế nào cũng không bay đến được, cái không tốt là giữa đêm hôm khuya khoắt mà muốn đi vệ sinh thì phải đi một đoạn khá xa, nhất là vào mùa đông, gió lạnh rít gào, cái cảm giác ấy thật là chua xót
Trâu Tư Khang theo hai người vào nhà, đây là một căn hộ hai phòng, phía ngoài còn có một cái ban công nhỏ, vốn là chỗ phơi quần áo, giờ đã bị đóng kín bằng ván gỗ, bên ngoài còn che thêm một lớp vải, bên trong kê thêm một cái giường
Theo như ký ức của nguyên chủ, đây vốn là chỗ ngủ của hắn, anh cả và anh hai ngủ chung một phòng, giờ anh cả đã cưới vợ, chắc anh hai chỉ còn cách ra chỗ của hắn mà ngủ thôi
Hắn bình thản đặt gói đồ xuống, tìm một cái ghế ngồi xuống, không có người ngoài nên hắn cũng không cần phải diễn sâu
Tống Thục Mai thấy hắn như vậy thì càng bực, tiến lên hai bước định véo người, đây là chiêu cũ mà bà ta hay dùng
Dù sao cũng là con mình đẻ ra, đánh vài cái có sao
Bốp
Trâu Tư Khang vung tay gạt phăng cái tay đang vươn tới của bà ta
Thật tưởng hắn là nguyên chủ dễ bắt nạt chắc
"Á, mày dám trốn
Tống Thục Mai có chút không thể tin nổi, thằng nhóc này dám phản kháng, khá lắm, xuống nông thôn một thời gian mà cứng đầu cứng cổ rồi hả
Bà ta nhìn mu bàn tay mình sưng đỏ, xoay người định đi lấy chổi
Trâu Kế Quân vội vàng giữ bà ta lại, "Bà đừng kích động, con vừa mới về mà bà đã muốn đánh nhau, bà thấy hôm nay người ta xem trò cười còn chưa đủ hay sao
"Ông đừng cản tôi, hôm nay ai đến cũng vô dụng, tôi đánh con tôi thì sao chứ, có giỏi thì đi báo công an đi
Tôi xem ai dám quản tôi
Tống Thục Mai cũng giận tím mặt, đứa con từ bé bị mình đánh cho lớn giờ lại dám đánh bà ta
Ngay lúc đó, cửa mở ra, người đến là Lý Tiểu Mộng, cô ta thấy bố mẹ chồng đang lôi kéo nhau, trong phòng khách còn có một bóng người cao lớn đang ngồi, ngũ quan tuấn tú, lại có đôi mắt phượng quyến rũ, chỉ là sắc mặt có hơi vàng vọt, nom có vẻ ốm yếu
"Ba mẹ, con về rồi, vị này là
Lý Tiểu Mộng hôm qua cũng sợ hết hồn, vất vả lắm mới lừa dối qua chuyện, sợ hôm nay sẽ gặp lại cô gái kia, nên cả ngày không dám xuống nhà, trốn thẳng về nhà mẹ đẻ
"Khụ, con về rồi à, đây là tam đệ của Tư Khánh, hôm nay mới từ nông thôn về thành phố thăm người thân
Trâu Kế Quân giới thiệu, một bên còn kéo tay Tống Thục Mai, chuyện nhà thì vẫn nên kín đáo một chút, nếu để chuyện đến tai nhà thông gia thì không hay
Tống Thục Mai cũng biết đạo lý này, cái thể diện này bà ta vẫn phải giữ, bằng không bị nhà họ Lý đè chết mất
"Ra là chú em, em ngồi đi
Con đi nấu cơm đây ạ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lý Tiểu Mộng thấy không khí có vẻ không ổn, vội vàng mở lời, hơn nữa hôm nay cô về trễ, mà không nhanh chân nấu cơm thì sợ bị mẹ chồng mắng
Trâu Tư Khang nhìn phản ứng của mọi người, trong lòng không hề dao động, ngược lại có chút nhớ nhung Duyệt Duyệt, không biết giờ này nàng đang làm gì, có ăn cơm đầy đủ không, cơ mà con bé có không gian, chắc cũng không để bản thân chịu thiệt đâu, có khi nó còn thấy vui vì hắn không có ở đó, nó có thể tự do sử dụng không gian ấy chứ
Vẫn là không yên tâm, tối nay phải tìm cách lẻn về xem sao, haiz, chuyện nhà họ Trâu này vẫn là giải quyết sớm cho xong đi, làm hắn cũng chẳng được tự do gì.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.