Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 60: Tôi Dựa Vào Miệng Quạ Đen Cứu Vớt Cả Nhà

Chương 100: Ta nghĩ cùng ngươi chỗ đối tượng, Lâm Nam kỳ ngộ




Bữa tối liền ăn thịt thỏ hầm thập cẩm, thêm một nồi bánh ngô hoa văn.

Lâm lão thái hôm nay cao hứng, cầm hai quả trứng gà ra, nấu một bát canh trứng rau dại.

Vốn định chỉ dùng một quả trứng gà nhưng vì nhà đông người, một quả thì quá ít nên bà dứt khoát dùng hai quả.

Lâm Tây Tây luôn ở trong bếp giúp nhóm lửa, để được nếm thịt hầm một cách thân quen, không phải kiểu đặc quyền.

Lâm Nam ghen tị muốn chết, có chút hối hận đã không đến đây giúp đỡ.

Vì cái oán niệm này, Lâm Nam tiểu bằng hữu ôm chí lớn, "Sau này ta phải làm đầu bếp quán cơm quốc doanh, mặc kệ món gì ta cũng phải được nếm thử trước cho quen."

Thời này, đầu bếp quán cơm quốc doanh có địa vị xã hội tương đối cao, phải có bản lĩnh thực sự, người bình thường không làm được.

Làm đầu bếp ở quán cơm quốc doanh, coi như có biên chế, giống như bưng bát sắt, mà đây còn là một công việc béo bở.

Đừng nói làm công nhân ở quán cơm quốc doanh, mà là trong nhà có người quen làm công nhân ở quán cơm quốc doanh, cũng là rất đáng khoe.

Lâm tiểu cô vui vẻ, "Cháu trai ta đúng là có chí khí, đợi cháu làm đầu bếp quán cơm quốc doanh, đừng quên mời cô út ăn một bữa thật ngon.""Chuyện nhỏ thôi cô út, cô cứ chờ mà xem." Lâm Nam huênh hoang.

Lâm tiểu cô cười nói: "Vậy Tiểu Nam phải cố gắng, cô sẽ chờ nhé."

Vừa nói vừa cười, người làm cũng chuẩn bị tan tầm.

Trừ Tam phòng ở một bên sân không bị mùi hương kích thích, cả vợ lớn lẫn vợ bé đều không ai may mắn thoát khỏi.

Đại phòng và Nhị phòng phụ trách nấu cơm là Lâm Lập Hạ và Lâm Lập Thu càng bị một vạn điểm kích thích.

Trong căn bếp tràn ngập mùi thịt, họ làm cháo rau dại, lại thêm bánh ngô, nhìn toàn màu xanh với so sánh với mùi thịt nồng nàn thì thật chả khác gì đồ ăn cho lợn.

Lâm lão tứ và Lý Xuân Hạnh khó khăn lắm mới chờ đến lúc tan tầm, liền nhanh chân về nhà.

Trên đường bị người trêu chọc cũng chỉ cười cho qua.

Nói đùa, nhà hôm nay ăn ngon thế, mau về ăn thịt thôi...!

Lâm lão tứ và Lý Xuân Hạnh mang bọn nhỏ đến nhà chính ăn cơm.

Bàn ở nhà chính rất lớn, giữa bàn để hai chậu thịt thỏ hầm thập cẩm, thịt thỏ không nhiều, chủ yếu là rau củ nhiều.

Rau củ cũng ngấm chút vị thịt, ăn rất thơm, ngon hơn bình thường nhiều.

Còn có một chậu canh trứng rau dại, với bánh ngô đựng trong một cái rá.

Cái rá này được làm từ phần trên cùng của cây cao lương.

Lâm Đông, Lâm Nam và Lâm Tây Tây đều cố nhịn rất vất vả, từng ngụm nước miếng chảy ra, nhưng người lớn chưa cầm đũa, ba đứa không thể ăn trước.

Lâm Tây Tây cũng chẳng hề xấu hổ, bản thân cô bé cũng không muốn như thế, nhưng vì người gầy gò nên thấy thịt là nước miếng cứ trào ra một cách tự nhiên.

Lâm lão đầu đi làm về cả ngày cũng đói bụng, lại còn có đồ ăn ngon thế này thì còn chờ gì nữa, bắt đầu ăn thôi!"Bà nó, hôm nay có thịt, đồ ăn ngon như thế, ta không cùng Lão Tứ làm chén thì thật đáng tiếc."

Lâm lão thái, "Vậy hôm nay hai người uống ít thôi, để tôi đi lấy cho.""Không cần, tự ta đi lấy, để bọn trẻ ăn trước." Lâm lão đầu không để bạn già đi lấy, đứng dậy tự mình đi lấy, lại cầm hai cái chung rượu."Bà nó, sao rượu của ta vơi đi thế này?" Lâm lão đầu vừa ngồi xuống vừa nói.

Lâm Tây Tây đang gặm thịt vui vẻ, nghe ông nội nói vậy liền khựng lại, tay của ông chuẩn thật, hôm nay hầm thỏ có bỏ chút rượu khử tanh, vậy mà ông nội cũng phát hiện ra.

Lâm lão thái cười cười, bà biết con gái út hôm nay lấy rượu làm gì "Cả ngày ông xem mấy bình rượu như báu vật, có ai trộm uống của ông đâu, cho vào đồ ăn khử tanh, cả nhà cùng ăn, coi như rượu của ông không phí hoài."

Lâm lão đầu cầm chung rượu đặt dưới mũi ngửi thử, "Đây là ta sợ có ai lãng phí thôi, ta đâu nói ai uống trộm, ai muốn uống cứ uống, ta cũng không phải không nỡ."

Lâm lão tứ vừa lúc lên tiếng: "Cha, cha uống đi, uống xong con lại rót thêm cho cha, sau này con trai kiếm tiền, sẽ mua cho cha rượu ngon.""Vẫn là con trai ta hiếu thảo, hôm nay con trai cùng ta uống chút, ta một mình một chung là được rồi, uống nhiều lãng phí." Lâm lão đầu nói.

Lâm lão thái muốn nói lão nhà mình đúng là không nỡ uống, thiếu một chút xíu cũng nhận ra, như thế còn không gọi là trân trọng thì là gì.

Lâm Đông, Lâm Nam, Lâm Tây Tây và Lâm tiểu cô đều ăn không rảnh nói chuyện.

Lâm tiểu cô không ngờ hôm nay mình lại nấu ăn ngon như vậy, xem ra nàng cũng có chút thiên phú trong chuyện bếp núc.

Bên ngoài, Lâm đại bá nương và Lâm nhị bá nương ngửi thấy mùi hương, đồng loạt nhìn về phía ba con thỏ khô treo dưới mái hiên, cả viện đều nồng nặc mùi thịt, xem ra nhà chính và Tứ phòng hôm nay đã ăn thịt, mà ba con kia không thiếu con nào, chẳng lẽ không chỉ bắt được ba con?

Ba đứa nhỏ đó làm cách nào mà hay vậy?

Trên núi nhiều thỏ vậy sao?

Lâm đại bá nương và Lâm nhị bá nương liền nghĩ phải để bọn trẻ nhà mình cũng lên núi thử xem.

Không lẽ gì ba đứa nhà Tứ phòng tuổi nhỏ thế mà bắt được, còn con nhà mình lớn hơn nhiều lại chẳng bắt được.

Đến ngày thứ hai, Lâm Tây Tây phát hiện anh chị nhà Đại phòng và anh chị nhà Nhị phòng đều không đi làm mà lại vác giỏ lên núi.

Nhiều người thế mà đi đào rau dại, nhặt củi, thật đúng là phí sức mà.

Hôm nay, đội của Lâm Đông, Lâm Nam, Lâm Tây Tây ba anh em cũng lớn mạnh thêm, có cả Lâm tiểu cô nữa.

Vừa ra khỏi cửa không bao lâu, ở chỗ cách nhà không xa thì gặp Từ Thừa."Thật trùng hợp, các người đi đâu đấy?" Từ Thừa cười lộ răng trắng, chào hỏi nói.

Lâm Tây Tây liếc mắt nhìn mấy cây cải trắng nhà mình, cô thật muốn gọi bà nội ra xem có con heo nào tới ủi nát cải nhà mình, còn làm ra vẻ nữa chứ, rõ ràng là cố ý đứng đây đợi cô út của cô bé, không thấy lúc nãy Từ Thừa đứng dậy thì chân cũng hơi tê rồi kia à, xem ra đứng đợi cũng một lúc.

Lâm tiểu cô lườm một cái coi thường, "Có chút xảo đó, sao ở đâu cũng gặp được anh thế? Từ Thừa anh không phải đi làm à?""Việc của tôi có làm hay không cũng được, dù sao cũng chẳng làm lâu, tôi đi đăng ký tòng quân, không biết lúc nào sẽ đi nữa." Từ Thừa nhìn chằm chằm Lâm tiểu cô nói, ý đồ muốn dựa vào nét mặt của nàng mà nhận ra chút cảm xúc khác lạ nào đó.

Lâm tiểu cô ngẩn người một chút, cũng đúng, đội trưởng khẳng định phải sắp xếp ổn thỏa đường lui cho con trai út, "Tòng quân? Tòng quân tốt mà, đó là chuyện tốt, sau này anh nhất định sẽ ngày càng tốt lên thôi.""Tôi...""Cô..."

Từ Thừa vừa định mở miệng thì bị Lâm tiểu cô ngắt lời.

Cả hai cùng mở miệng, Lâm tiểu cô bị Từ Thừa chặn lại nên quên luôn mình định nói gì.

Lâm Tây Tây có chút sốt ruột cho Từ Thừa, một đại nam nhân sao cứ vòng vo mãi, có gì mà không nói ra, "Tôi muốn cùng cô làm đối tượng" có khó khăn lắm sao? Được thì được, không được thì cũng không hối tiếc, chẳng phải rất tốt hay sao, có gì mà khó mở miệng chứ."Anh muốn nói gì?" Không hiểu vì sao, trong lòng Lâm tiểu cô cảm thấy rất gấp gáp.

Lâm Tây Tây cũng không khỏi căng thẳng cho tiểu cô và Từ Thừa.

Cô và hai anh trai to xác như bóng đèn đứng đây có phải là quá chướng mắt không? Hay là ba đứa cô đi chỗ khác cho hai người một ít không gian riêng tư?

Lâm Đông và Lâm Nam còn chưa rõ tiểu cô và Từ Thừa đang đánh đố gì.

Đứa nhìn bên này, đứa nhìn bên kia.

Hai tiểu bằng hữu một bụng mờ mịt, nghĩ thầm, tiểu cô và Từ Thừa còn trẻ, trí nhớ bình thường rất tốt sao lại kém thế? Người thì quên nói cái này, người thì quên nói cái kia."Tòng quân là cái gì?" Lâm Nam tiểu bằng hữu hỏi điều mình thắc mắc.

Lâm Tây Tây liếc mắt nhìn cậu em trai nhỏ của mình, "Nhị ca, chính là đi làm lính mặc đồ rằn ri, bảo vệ quốc gia, là anh hùng đó."

Lâm Nam nhớ ra rồi, cậu đã từng gặp, lúc đi nhiều người đưa lắm, ngực còn cài hoa hồng to, nhìn thật oai phong."Ngầu quá, chú Từ Thừa nhanh đi làm lính đi, sau này chú cũng là đại anh hùng, sau này con lớn lên cũng phải giống như chú Từ Thừa." Lâm Nam lập tức cảm thấy mình lớn lên cũng phải đi.

Lâm Tây Tây và Lâm Đông một trán hắc tuyến.

Cậu / em trai này cứ nói ra một tràng, hôm qua còn nói lớn lên sẽ đi quán cơm quốc doanh làm đầu bếp, hôm nay đã thay đổi rồi.

Lâm tiểu cô phì cười, vì câu nói của cháu mà không còn căng thẳng như lúc nãy nữa, cô vừa rồi luôn cảm thấy Từ Thừa muốn nói với mình cái gì đó, làm cô căng thẳng không thôi.

Lâm tiểu cô trêu nói: "Tiểu Nam thay đổi chí hướng nhanh quá nha, hôm qua ai cứ nói lớn lên sẽ đi quán cơm quốc doanh làm đầu bếp, còn nói muốn mời cô ăn cơm kia mà! Mới có một đêm, con đã quên rồi hả? Uổng công cô vẫn còn nhớ đây này!"

Lâm Nam gãi gãi đầu, cười hì hì, rõ ràng đã nhớ đến lời mình nói hôm qua, "Cô út, cô nghĩ đi, anh hùng cũng cần ăn cơm, sau này con làm kiểu chuyên nấu cơm cho anh hùng thì cũng có thể nấu cơm cho cô ăn nha!"

Lâm tiểu cô dài giọng "A" một tiếng, "Thì ra Tiểu Nam nhà cô muốn làm lính nuôi quân đó hả, được, tốt mà, Tiểu Nam nhà cô lợi hại như vậy nhất định làm được thôi."

Lâm Tây Tây thâm giác anh trai mình không đáng tin, vẫn là đừng ở đây làm kỳ đà cản mũi, liền nói: "Hay là tiểu cô và chú Từ Thừa cứ nói chuyện một lúc nữa nhé? Con và hai anh trai đi trước?"

Lâm Đông và Lâm Nam gật gật đầu, bọn họ không hiểu tiểu cô và Từ Thừa đang làm trò gì, cũng không mấy hứng thú, đi đào rau dại còn hơn.

Lâm tiểu cô muốn nói nàng cùng Từ Thừa không có gì hay để nói chuyện, lời còn chưa ra khỏi miệng, đã thấy cô cháu gái nhỏ và hai đứa cháu trai chạy đi cộc cộc.

Lâm tiểu cô: ...

Không hiểu sao nàng lại bắt đầu khẩn trương!

Từ Thừa nhìn theo hướng ba đứa trẻ con chạy, ánh mắt kiên định dừng trên gương mặt trắng trẻo xinh đẹp của Lâm tiểu cô.

Cô bé lớn lên xinh xắn như vậy, lại còn học cấp hai, có học thức, những chàng trai theo đuổi nàng chắc xếp hàng từ đây đến tận cửa thôn mất.

Hôm nay là cơ hội tốt hiếm có, giờ mà hắn không nắm bắt cơ hội mở miệng, hắn không biết khi nào mới nói được.

Gặp lại không biết là một năm hay hai năm nữa, đến lúc đó biến số nhiều như vậy, đợi hắn trở về, biết đâu nàng đã có ý trung nhân rồi.

Chỉ nghĩ vậy thôi, tim hắn liền khó chịu như bị dao khoét, đây là cô bé mà hắn vẫn luôn bảo vệ.

Từ Thừa hít sâu một hơi, trong lòng tự cổ vũ mình."Tuyết Mai, ta..."

Lâm tiểu cô không biết hắn muốn gì, mơ hồ lại nhận thấy được phần nào điều hắn muốn làm, tim nàng hồi hộp như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, tim đập thình thịch, cúi đầu có thể nghe được cả tiếng tim mình, bồn chồn dùng chân khều khều cục đất dưới đất, "Ngươi, ngươi sao?"—— Lâm Tây Tây và Lâm Đông, Lâm Nam vác giỏ đi đào rau dại, ba người hôm nay không lên núi, mà đến chỗ sườn đất bí mật của bọn họ để đào.

Vì sao gọi là sườn đất bí mật, là vì ở đó trừ ba anh em ra thì không ai đến.

Lâm Đông và Lâm Nam hai đứa trẻ đang vắt óc nghĩ xem hôm nay thúc Từ Thừa muốn nói gì với tiểu cô, mà sao lời cứ nghẹn lại ở miệng, thúc ấy định nói mấy lần rồi mà vẫn không nói được.

Hai đứa cảm thấy muội muội thông minh hơn bọn nó, chắc sẽ biết nhiều chuyện hơn bọn nó, "Muội muội, muội đoán được không?"

Lâm Tây Tây liếc mắt nhìn hai khúc gỗ nhà mình, biết bọn họ còn nhỏ, còn chưa hiểu chuyện tình yêu nam nữ."Ta chỉ nói cho hai người nghe, hai người không được nói cho ai biết đâu nhé.""Ừ; không nói." Lâm Đông."Không nói, không nói." Lâm Nam còn làm động tác ngậm miệng.

Lâm Tây Tây ghé vào tai họ nói nhỏ, chuyện này có liên quan đến thanh danh của tiểu cô nhà mình, tiểu cô có chấp nhận Từ Thừa hay không còn chưa biết, nàng cũng không thể nói lung tung.

Lâm Đông và Lâm Nam kinh ngạc há hốc miệng, vẻ mặt bừng tỉnh, "Ra là vậy à!""Vậy có phải là nói chuyện yêu đương sẽ phải hôn nhau không? Tiểu cô không được hôn Từ Thừa đâu nhé!" Lâm Nam có chút phản ứng thái quá.

Lâm Tây Tây liếc nhìn nhị ca, "Yên tâm đi, tiểu cô có chừng mực, sẽ không dễ dàng để người ta chiếm tiện nghi đâu, nhưng mà sao ngươi biết người ta yêu đương sẽ hôn môi?"

Lâm Nam mắt mơ màng, "Thì là trước kia lúc đi móc trứng chim trong rừng đó.

Ta vừa trèo lên cây, thì có hai người đến, rồi hôn nhau ngay dưới gốc cây.

Họ hôn nhau lâu lắm, còn bẹp bẹp, có ngọt ngào thế sao? Có phải là đang uống mật ong đâu, cũng không sợ cắn nát cả môi ấy.

Làm cho ta ở trên cây cũng không dám động đậy, sợ họ phát hiện ra, ngại chết đi được, trên cây chờ đến mức chân ta tê rần luôn ấy."

Lâm Đông: ...

Lâm Tây Tây: ...

Có mật ong ngọt hay không nàng cũng không biết, nàng vẫn còn độc thân từ trong bụng mẹ, nàng chưa từng thử bao giờ, kiếp trước ngay cả nam sinh mà mình thích cũng không có.

Không ngờ nhị ca nàng leo cây hái trứng chim lại có cuộc kỳ ngộ như vậy nha!

Cảm thấy đồng tình cho hai bạn trẻ kia một phút."Nhị ca ngươi quan sát kỹ vậy cơ à?""Ta cũng có muốn đâu, ta đang chuyển sự chú ý đi đó chứ, đâu có gì mà hôn chứ, chẳng phải đều là cái miệng thôi sao.

Chân ta tê rần cả lên, không cẩn thận là ngã từ trên cây xuống đó.

Cái cây đó nó cao quá, nhỡ mà ngã xuống thì làm sao bây giờ?"

Lâm Nam cũng thấy oan quá đi, hai người kia chọn chỗ kín đáo quá, tự dưng cứ nhảy vào bụi cây nhỏ, đúng là làm ảnh hưởng người khác móc trứng chim mà.

Lâm Tây Tây không biết nói sao nữa.

Nhị ca nàng đúng là người đạo đức thật, chân đã tê hết cả rồi mà còn không nỡ làm phiền người ta.

Nếu người nhà biết chuyện thì chắc sẽ cảm động phát khóc mà cảm ơn nhị ca.

Cũng không biết hai cái oan gia đó là ai nha.

Nói chuyện một hồi, đã đến chỗ đào rau dại.

Ba anh em không nói chuyện phiếm nữa mà bắt đầu làm việc.

Nhà đông người, rau dại có thể làm bánh bột ngô, lại có thể làm món ăn, còn có thể nấu canh, thật sự ăn không hết còn có thể phơi khô để dành mùa đông không có gì ăn, tính ra thì, nhu cầu rau dại rất lớn, mỗi ngày đi đào cũng không lãng phí."Đại ca, tiểu muội, ở đây có nhiều kiến quá à." Lâm Nam cúi người nhìn xem náo nhiệt.

Lâm Tây Tây đang đào rau, nghe thấy vậy nhìn xuống, ngẩng đầu nhìn thời tiết, kiến chuyển nhà, chẳng lẽ sắp mưa?

Ruộng đồng đang thiếu nước mà bây giờ lại có mưa thì đúng là giúp ích rất nhiều cho cây trồng, có thể nói là mưa đúng lúc."Hai chương gộp làm một đây".


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.