Lâm lão tứ bên này tiến triển rất thuận lợi, trời đông giá rét, các nhà xưởng lớn ở thị trấn đều đang gấp rút mua dây cỏ.
Dây cỏ có rất nhiều công dụng, các loại sản phẩm đóng gói không thể thiếu dây cỏ, trời lạnh đường ống giữ ấm cũng không thể thiếu dây cỏ.
Toàn bộ quá trình đều do Lâm lão tứ cùng người của phòng vật tư thuộc cung tiêu xã trao đổi.
Lâm Quốc Đống tuy lớn tuổi hơn Lâm lão tứ, vẫn là con trai cả được bí thư chi bộ kính trọng, nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ có ngày mình được bàn chuyện với người của cung tiêu xã.
Ngày thường đến cung tiêu xã mua đồ lần nào không bị người ta khinh thường, lần này lại được khách khí mời vào văn phòng, Lâm Quốc Đống cảm thấy chân mình run lên, đi đường cũng có chút lâng lâng.
Ngược lại, Lâm lão tứ vẻ mặt bình thường, khiến Lâm Quốc Đống nhìn hắn bằng con mắt khác.
Ban đầu, hắn coi thường Lâm lão tứ, khổ nỗi cha hắn ra lệnh bắt hắn phải đưa Lâm lão tứ đi.
Cha hắn còn dặn dò thế nào nhỉ, à, nói Lâm lão tứ không đáng tin, bảo hắn đi theo giữ thể diện.
Không ngờ chuyến này người làm mất mặt lại chính là mình.
Lâm Quốc Đống lặng lẽ quan sát Lâm lão tứ nói chuyện và biểu cảm khi đàm phán với người phụ trách phòng vật tư của cung tiêu xã, theo bản năng ưỡn thẳng lưng, vô thức học theo tư thế ngồi và thần thái của Lâm lão tứ.
Không ngờ rằng Lâm lão tứ khi nghiêm chỉnh lại, lại rất đáng tin.
Trong suốt buổi nói chuyện, hắn không hề phải lên tiếng, Lâm lão tứ trao đổi với đối phương một cách tự nhiên, không hề thấy vẻ co rúm của người nhà quê.
Trước đây, trong đội, hắn luôn coi thường Lâm lão tứ, cảm thấy hắn lười biếng, thích mánh khóe, tham ăn lười làm. Một thằng đàn ông mà kiếm được ít công điểm hơn cả phụ nữ, khiến hắn thấy xấu hổ thay cho Lâm lão tứ.
Khi đội trưởng và bí thư chi bộ đồng ý với đề xuất của Lâm lão tứ, hắn tuy không nói gì, nhưng trong lòng vẫn hoài nghi, Lâm lão tứ chẳng đáng tin chút nào, cả trẻ con ba tuổi trong thôn đều biết.
Hôm nay đi một chuyến, Lâm Quốc Đống đã có cái nhìn khác về Lâm lão tứ, xóa bỏ định kiến trước đây về hắn.
Bàn bạc xong xuôi cũng đã đến trưa.
Theo ý Lâm Quốc Đống, thì đạp xe về nhà ăn cơm, sao có thể đến quán cơm quốc doanh được, đồ ăn ở đó đắt quá mà còn cần cả phiếu nữa chứ.
Nhưng Lâm lão tứ khăng khăng muốn đi, mặt Lâm Quốc Đống lộ vẻ không vui, hậm hực chở hắn đến quán cơm quốc doanh.
Vừa mới thay đổi cái nhìn về Lâm lão tứ một chút, giờ lại thấy hắn vẫn là Lâm lão tứ, tuy cái mồm miệng thì biết nịnh, nhưng vẫn không thay đổi được bản tính ham ăn lười làm.
Trong lòng không vui, Lâm Quốc Đống cố tình đạp xe qua những chỗ có hố trên đường.
Đằng sau yên xe vốn đã không êm ái, cộng thêm đường xóc nảy, Lâm lão tứ cảm thấy mông mình sắp thành hai nửa, xuống xe bèn nói: “Anh Quốc Đống, kỹ thuật đạp xe của anh không tốt lắm.” Lâm Quốc Đống đang tức trong bụng, nói giọng khó chịu: “Chê tôi đạp xe không được thì tự mà đạp.” Cho rằng hắn ta thèm chở chắc!
Lâm lão tứ nghe thế cũng bực mình.
Nhưng hắn không nói gì, lảo đảo đi vào quán cơm quốc doanh.
Lâm lão tứ vừa vào quán liền đứng trước quầy gọi món xem thực đơn.
Lâm Quốc Đống nhìn tư thế đó của hắn, mí mắt giật nảy lên, chẳng lẽ còn định gọi món nữa à?
Nghĩ đến đây hắn hơi hốt hoảng, số tiền và phiếu trong túi hắn chẳng lẽ sắp bay hết sao?
Cũng thật dám nghĩ, vậy mà còn đòi ăn đồ ăn, đồ ăn ở đây đắt chết người, đâu phải thứ mà người dân như bọn họ có thể ăn nổi, hắn vội kéo Lâm lão tứ ra một bên: “Mua cho cậu hai cái bánh bao là được rồi, cậu còn đòi ăn món mặn à?” “Anh Quốc Đống, anh nghĩ xem đội trưởng và bí thư chi bộ đã dặn dò anh như thế nào, có phải là bảo anh hết lòng phối hợp với tôi không, có phải cũng đưa hết tiền và phiếu cho anh không?” Lâm lão tứ chậm rãi nói.“Thì đưa đấy, là để đề phòng khi cần dùng thôi, chứ không phải để cho cậu đến quán cơm quốc doanh ăn no nê đâu.” Lâm Quốc Đống nói.“Nếu đưa tiền cho anh thì chính là ý của đội trưởng và bí thư chi bộ, anh Quốc Đống đừng để bụng làm gì, anh cứ buông tay ra đừng kéo tôi, kẻo nữa đồ ăn ngon hết mất.” Lúc này đã đến giờ cơm, người ngoài kéo vào một đợt, Lâm lão tứ nóng ruột, trời đất bao la, ăn cơm là trên hết, hôm nay cho dù là Thiên Vương lão tử đến, hắn cũng phải được ăn thịt.
Lâm Quốc Đống chết lặng nhìn Lâm lão tứ gọi món thịt kho tàu với trứng chiên, một phần rau trộn, thêm một bát canh trứng gà, cơm thì ba bát, thêm ba cái bánh bao nữa.
Toàn là những món ngon hảo hạng.
Lâm lão tứ khẩu khí thật là lớn, cũng thật là dám gọi.
Nếu không phải ở nơi công cộng, Lâm Quốc Đống đã muốn trở mặt với Lâm lão tứ rồi.“Anh Quốc Đống, trả tiền.” Lâm lão tứ gọi.
Lâm Quốc Đống hận đến mức muốn bật cười, ăn đi, cứ để cho hắn ăn, chờ về thôn, hắn sẽ mách với cha và đội trưởng để cho Lâm lão tứ nôn hết những thứ đã ăn hôm nay ra.
Tiện thể để cha và đội trưởng xem người này là loại người gì, sau này còn dám để hắn ra ngoài làm việc không, vừa làm được tí việc đã đòi đến quán cơm quốc doanh ăn no nê, hoàn toàn không coi của chung của thôn ra gì.
Lâm lão tứ đã nhanh chân chọn được chỗ ngồi tốt, quán cơm quốc doanh đông người, ai đến muộn đều không có chỗ.
Lâm Quốc Đống mặt mày nghiêm trọng muốn ngồi xuống, lại bị Lâm lão tứ gọi lại.“Anh Quốc Đống, anh ngồi cạnh tôi này.” Lâm lão tứ nói.
Tên này đúng là "cầm lông gà làm lệnh tiễn", vậy mà dám ra lệnh cho hắn. Lâm Quốc Đống đành nhẫn nhịn, hít sâu một hơi rồi đi đến ngồi cạnh Lâm lão tứ.
Chỗ hai người ngồi ở đại sảnh dựa vào tường, là bàn bốn người.
Quán cơm quốc doanh lên món rất nhanh.
Mặc dù Lâm Quốc Đống oán trách Lâm lão tứ tiêu quá nhiều tiền và phiếu, nhưng ngửi thấy mùi thức ăn, bụng hắn cũng sôi lên ùng ục, miệng thì nước bọt chảy ra ròng ròng.
Cũng không lạ, năm nay dù là người lớn hay trẻ con đều thiếu chất béo.
Đằng nào tiền cũng tiêu hết rồi, vậy thì hắn ăn nhiều thêm chút, vừa hay để lấp cái bụng cẩu của Lâm lão tứ.
Lâm Quốc Đống nhìn thấy một miếng thịt kho tàu, cầm đũa lên định gắp thì đột nhiên bị một đôi đũa khác chặn lại.“Lâm lão tứ, hôm nay tôi nhịn cậu đủ rồi, cậu rốt cuộc muốn làm gì? Chẳng lẽ mấy món cơm ngon thức ăn ngon này đều để mình cậu ăn hết sao?” Lâm lão tứ biết hắn hiểu lầm, nhưng hắn lười giải thích, tầm hiểu biết của họ không cùng đẳng cấp.“Chờ chút đã, khách của tôi còn chưa tới.” Ngay lúc Lâm Quốc Đống tức giận định nói hắn dám dùng công quỹ mời khách thì thấy Lâm lão tứ đứng dậy chào hỏi: “Tổ trưởng Ngô mau ngồi, mau ngồi, bên này bên này.” Lâm Quốc Đống nhìn người vừa tới, hóa ra là người phụ trách của cung tiêu xã vừa nãy đã đàm phán với bọn họ.
Hắn đã có mặt trong suốt buổi đàm phán và nghe kỹ mọi điều hai người nói, từ đầu đến cuối hắn không hề nghe Lâm lão tứ nhắc đến việc mời cơm, hắn khẳng định là mình không nghe thấy, cũng không biết Lâm lão tứ đã bàn bạc với đối phương thế nào.
Nếu hắn biết trước rằng Lâm lão tứ đến quán cơm quốc doanh để mời người của cung tiêu xã, thì chắc đã không nói thế.
Mặt Lâm Quốc Đống đã chuyển từ khổ qua sang tươi cười, hắn cũng chẳng biết nói gì, bảo hắn làm việc thì giỏi, nhưng đến việc giao tiếp thì không hề có tí bản lĩnh nào, hồi ở trong thôn, hắn chưa bao giờ cảm thấy mình thua kém Lâm lão tứ.
Nhưng bây giờ nhìn cách Lâm lão tứ nói chuyện thành thạo với tổ trưởng Ngô, Lâm Quốc Đống hiểu rõ mình không làm được như vậy.
Không chen vào được thì hắn ăn nhiều cơm hơn vậy.
Cơm — mẹ nó, thật là thơm.
Hắn vốn là một người lành nghề trong việc đồng áng, làm việc thì có sức, ngược lại thì cũng là người ăn khỏe, mới có một bát cơm mà đã nhằm nhò gì, nhìn thấy ba cái bánh bao trên bàn, hắn tưởng Lâm lão tứ gọi cho ba người mỗi người một cái, định vươn tay ra lấy thì bị đạp cho một phát vào chân ở dưới bàn.
Lâm Quốc Đống vội rụt tay lại, không dám lấy nữa.
Hắn chắc chắn là Lâm lão tứ đạp...
