Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 60: Tôi Dựa Vào Miệng Quạ Đen Cứu Vớt Cả Nhà

Chương 57: So Đại cô nương mặt đều bạch




Lâm Quốc Đống phụ trách làm việc cùng trông coi.

Từ Thừa là nhân viên chuyển gạch lưu động, nơi nào cần thì đi nơi đó.

Nghề phụ ở thôn Lâm gia náo nhiệt khai triển.

Việc vận chuyển máy móc khiến người thôn Lâm gia đều tận mắt nhìn thấy sự biến đổi của Lâm lão tứ.

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, chỉ nghe người khác nói thì bọn họ tuyệt đối không tin.

Lâm lão tứ bị đánh giá thế nào trong thôn, đến cả đứa trẻ ba tuổi cũng biết, người lớn dạy trẻ con hay nói là đừng học ai, lớn lên khó kiếm vợ, đứa trẻ lớn hơn một chút sẽ nói sao Lâm lão tứ lười biếng thế mà cưới được vợ?

Chẳng phải vì Lâm lão tứ có vẻ ngoài đẹp hay sao, dùng từ "đẹp" để hình dung một người đàn ông thì không quá chính xác, nhưng quả thật là đẹp đoan chính, nói thế nào nhỉ, chính là mũi ra mũi, mắt ra mắt, mặt còn trắng hơn cả mặt mấy cô gái lớn.

Sau đó người lớn sẽ hỏi các con một câu hỏi đi vào lòng người: vậy con cho rằng con đẹp hơn Lâm lão tứ à?

Trẻ con lắc đầu.

Tiếp theo không có gì bất ngờ xảy ra sẽ đón nhận một câu sư tử Hà Đông rống: vậy còn không mau đi làm việc, nghĩ cái gì đó!

Nếu Lâm Tây Tây mà nghe được mấy lời bọn họ dạy dỗ trẻ con, cô ấy có thể hình dung bằng một câu, đó chính là dựa vào nhan sắc của Lâm lão tứ, có thể "debut" ngay tại chỗ được luôn đó.

Có chuyện này nên Lâm lão tứ bận rộn ba bốn ngày, đi xe ngựa của thôn ra xã đưa một chuyến dây cỏ.

Lâm lão tứ biết làm việc, mỗi lần đi thường mang cho tổ trưởng Ngô chút nông sản, đương nhiên là không mất tiền, hắn không ngốc đến mức bỏ tiền mua quà, xung quanh thôn có không ít núi, luôn có thể khai thác được chút rau dại, nấm, quả phỉ, hột đào và những đặc sản núi khác.

Tặng quà, điều quan trọng hơn là đúng lúc.

Đúng lúc vợ tổ trưởng Ngô lại đang mang thai, thèm ăn những thứ này.

Tổ trưởng Ngô vốn đã xưng huynh gọi đệ với Lâm lão tứ, mối quan hệ này lại càng thân thiết hơn không ít.

Thời tiết ngày càng lạnh, chớp mắt đã vào đầu đông, trong kho vẫn còn một chút vải bị lỗi, tổ trưởng Ngô lén hỏi Lâm lão tứ có muốn mua không, không cần phiếu mà giá lại còn rẻ.

Đương nhiên là muốn, đây chính là chuyện tốt, không cần phiếu thì kẻ ngốc mới không muốn.

Nói là vải lỗi, nhưng chỉ là có dính đất hoặc màu nhuộm không đều thôi, giặt xong là được, người nông dân quanh năm suốt tháng không được mặc một bộ đồ mới, đương nhiên không chê.

Lâm lão tứ vui vẻ chọn mấy miếng.

Năm nay ba đứa con cũng có thể có quần áo mới để mặc rồi.

Đây chính là cái lợi của việc có người quen ở cửa hàng cung tiêu.

Bây giờ nhà nào có người thân đi làm ở cửa hàng cung tiêu thì oai phong lắm, rất kênh kiệu.

Cửa hàng cung tiêu lớn như vậy, kiểu gì cũng có chút hàng tồn hoặc hàng bị lỗi, bán giá thấp.

Có người thân hoặc người quen ở cửa hàng cung tiêu thì may ra mua được, chứ không thì, người lạ không quen biết thì người bán hàng ở đó cũng hiếm khi mang ra ngoài bán.

Trừ phi vận may rất rất tốt; đúng lúc gặp người bán hàng vui vẻ, lại thấy thuận mắt thì mới chịu bán cho, ba điều đó thiếu một thứ cũng không được.

Lâm lão tứ vẫn luôn dốc lòng gìn giữ mối quan hệ với tổ trưởng Ngô, cũng coi như được đền đáp.

Mua được vải, Lâm lão tứ đoán chắc là mấy món nông sản mình cho tổ trưởng Ngô có tác dụng, lập tức nói trong nhà vẫn còn rau dại, nấm và măng khô, lần sau mang đến cho ông ấy ăn thử cho tươi.

Tổ trưởng Ngô không từ chối, trong lòng ông ta tính toán đúng như vậy, không nỡ mở miệng xin, Lâm lão tứ có thể chủ động nhắc tới, tổ trưởng Ngô cảm thấy mình không nhìn lầm người, đúng là một kẻ thông minh.

Ai bảo vợ ông ta dạo này khẩu vị kỳ quái, thịt cũng không thèm ăn.

Lâm lão tứ về đến nhà, liền đưa vải cho mẹ hắn xem.

Mấy miếng vải này làm Lâm lão thái giật mình hỏi Lâm lão tứ có phải đi cướp cửa hàng cung tiêu không.

Không thì trong nhà làm gì có phiếu mua vải.

Đến một thước phiếu mua vải cũng không có.

Huống hồ còn mua được nhiều vải như thế, phải tốn bao nhiêu tiền và bao nhiêu phiếu."Miếng này cho Tây Tây nhà ta may quần áo, miếng này có lẽ đủ cho Đông Đông và Nam Nam nhà mình, với cả ta với Xuân Hạnh. Còn hai miếng này là cho mẹ với cha, năm nay chúng ta đều có quần áo mới." Lâm lão tứ so sánh mấy miếng vải rồi chia đồ luôn.

Bây giờ vải vóc cũng chỉ có màu xám xanh với màu tro, chứ không có màu sắc sặc sỡ khác."Còn có cả ta với cha ngươi sao?" Lâm lão thái thấy thoải mái, vẫn là con trai tốt; không phí công thương hắn, biết thương cha mẹ.

Lâm lão tứ: "Đương nhiên là có cả cha mẹ rồi, cha mẹ có thì con mới có quần áo mới, không có cha mẹ thì con không may quần áo mới cũng được, sẽ nhường cho cha mẹ may."

Lâm lão thái vui vẻ nhận lấy, thấy con trai út hiếu thảo lại càng thấy con trai út có bản lĩnh, thế mà còn có người quen ở cửa hàng cung tiêu.

Bà lại đưa cho con trai út một ít tiền, bảo nếu có gặp món đồ nào không cần phiếu thì phải mua ngay.

Lâm lão tứ nhận lấy.

Trong tay hắn mua vải xong đúng là hết sạch tiền.

Lúc Lâm lão tứ trở về nhà, Lâm đại bá nương và Lâm nhị bá nương cũng nghe thấy tiếng.

Nhìn qua cửa sổ thấy Lão Tứ vậy mà ôm nhiều vải thế, lập tức đứng ngồi không yên, lần lượt từ phòng đi ra, đứng ở ngoài cửa, một lúc lại thấy Lâm lão tứ lại ôm vải từ chính phòng đi ra.

Lâm nhị bá nương không nhịn được, hỏi: "Lão Tứ, ngươi lấy đâu ra nhiều phiếu mua vải thế? Mẹ đưa cho ngươi à?"

Còn Lâm đại bá nương thì trầm tĩnh hơn chút, nghe vậy, ánh mắt của nàng cũng nhìn về phía Lâm lão tứ, ý là chắc chắn là bà già cho, không chỉ cho phiếu, còn cho cả tiền.

Nếu không thì Lão Tứ sao mua được nhiều vải như thế, bà già đúng là quá thiên vị! Nhà cả vẫn là con trưởng cháu đích, mà không để ý gì cả, chỉ đau con trai út.

Lần này bà già thật là hồ đồ, nàng quyết không thể nhịn, con trai và con gái đều lớn như vậy rồi, mà không có một bộ quần áo nào ra hồn, thế nào cũng phải đòi bà già cho một mảnh vải để may đồ cho con cái, không cho thì làm ầm ĩ lên, dù sao bà già bất công thì không thể nói lý được.

Lâm lão tứ cười một tiếng, "Nhị tẩu đúng là hay nói đùa, mẹ ta lấy đâu ra phiếu mua vải cho ta chứ? Hay là phiếu mua vải từ trên trời rơi xuống, hoặc trong đất mọc lên à?

Mấy miếng vải này các tẩu đừng hòng, đây là vải ta mua được giá đặc biệt ở chỗ người bạn làm ở cửa hàng cung tiêu, cho con ta may quần áo, rẻ mà không cần phiếu.""Bạn ở cửa hàng cung tiêu? Ngươi còn có bạn ở cửa hàng cung tiêu, sao ta chưa từng nghe thấy." Lâm nhị bá nương không cam lòng, đây là vải đấy, nàng chỉ có năm cưới mới được may một bộ đồ mới, mặc đến mấy năm rồi, năm ngoái bộ đồ đó bị nàng sửa lại cho con gái mặc.

Lâm lão tứ vốn không định giấu diếm, không giấu được thì đợi đến Tết con hắn mặc đồ mới, các bà cũng sẽ thấy thôi, chứ để đến sang năm lại làm ầm lên, không bằng bây giờ trực tiếp cho các bà biết, dù sao người có thể moi đồ từ trong tay Lâm lão tứ hắn thì chưa ra đời đâu, trừ khi hắn tự nguyện cho, còn không thì đừng hòng, đừng có mơ."Nhị tẩu, tẩu quản hơi bị nhiều rồi đấy, ta kết bạn mà cũng phải báo cáo với tẩu sao, ta có nhiều bạn thế thì làm sao nói hết được, rảnh thì tẩu quản nhị ca ta ấy, quản chú út làm gì." Nói xong, Lâm lão tứ quay người vào phòng.

Lâm nhị bá nương tức giận giậm chân, thở mạnh hơn không ít…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.