Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 60: Tôi Dựa Vào Miệng Quạ Đen Cứu Vớt Cả Nhà

Chương 59: Miệng quạ đen thuộc tính quá ngưu bài




Lý Xuân Hạnh nhìn xuống vị trí đã tính toán kỹ lưỡng từ trước, lại hỏi ý kiến của chị em dâu Thái lão thái, là làm rộng một chút, hay là làm vừa vặn một chút, như vậy khi nàng hạ kéo trong lòng mới chắc chắn.

Kỳ thật người trong thôn bình thường may quần áo đều tự mình xem chừng cắt may, dù sao bây giờ quần áo cũng không có kiểu dáng gì, chỉ là dài dài rộng rộng.

Nhưng quần áo từ tay Lý Xuân Hạnh làm ra, dù là cũng dài dài rộng rộng giống người khác, nhưng mặc lên lại trông đẹp hơn so với người khác làm.

Lý Xuân Hạnh nghe Thái lão thái nói yêu cầu, trong lòng Lý Xuân Hạnh nắm chắc, cầm kéo lên xoẹt xoẹt xoẹt cắt một hồi.

Làm việc trôi chảy, khi cầm kéo thần sắc Lý Xuân Hạnh rất nghiêm túc, rất tập trung.

Lâm Tây Tây, Lâm Đông, Lâm Nam về nhà, nhẹ nhàng đặt cặp sách xuống, đều không dám lên tiếng, sợ quấy rầy đến mẹ.

Đây là lần đầu tiên thấy mẹ mình nghiêm túc như vậy.

Thái lão thái lúc này mới cười khen ngợi ba đứa trẻ phòng Tư.

Quần áo đương nhiên là không để Lý Xuân Hạnh giúp, nàng không nỡ hai quả trứng gà kia.

Để tự may áo cưới cho khuê nữ nhà mình.

Dù sao khoảng thời gian này cũng không bận việc gì, khâu chậm một chút cũng không sao, chắc là kịp.

Đợi người đi rồi.

Lâm Tây Tây mềm nhũn nói: "Mẹ ơi, mẹ giỏi quá!""Đúng đúng, con cảm thấy vừa rồi mẹ không giống mẹ, lúc đấy giống như." Lâm Nam nói.

Lâm Tây Tây gật đầu, người nghiêm túc dù là đàn ông hay phụ nữ đều trông rất đẹp, rất có mị lực."Mẹ ơi, hôm nay con thi toán và văn đều được trăm điểm nha."

Vừa nhắc đến thành tích, mặt Lâm Nam xanh mét, dù hắn học tập đã tốt hơn trước kia rất nhiều, nhưng vẫn kém một chút mới đạt điểm tuyệt đối.

Chỉ thiếu một điểm.

Nếu nhiều thêm một điểm nữa thì hắn đã đạt tiêu chuẩn.

Thật đáng tiếc.

Hôm nay Lâm Đông ở lớp cũng thi, cố gắng của hắn không hề uổng phí.

Văn và toán đều đạt tiêu chuẩn, một môn 68 điểm, một môn 72 điểm.

Đã rất tốt rồi, phải biết nửa năm trước hai người đi thi toàn bị điểm không, trước kia lần nào cũng nhận về toàn điểm không, một màu đỏ tươi như quả trứng vịt, rất bắt mắt.

Lâm lão tứ và Lý Xuân Hạnh về cơ bản xem như đồng ý với bọn trẻ, chưa từng đánh con bao giờ, nếu không hai anh em này không tránh khỏi một trận ăn măng xào thịt.

Thành tích thi cử của hai anh em, trực tiếp làm giáo viên trong lớp kinh ngạc.

Trước đây hai học sinh này kém đến mức nào, bọn họ đều hiểu rất rõ.

Từ học kỳ này, hai người lên lớp coi như nghiêm túc, chủ yếu là không trốn học.

Cả học kỳ này một lần cũng không trốn.

Rất đáng ngạc nhiên.

Trước kia hai anh em này có thể nói là đứng đầu trong trường về độ quậy phá.

Thích trốn học đánh nhau, hiện tại không trốn học cũng không thấy đánh nhau với ai, thành học sinh ngoan rồi.

Các thầy cô đều cảm thấy khó tin, chẳng lẽ hai học sinh này đã nghĩ thông suốt?

Dù cho họ nghĩ nát óc cũng không thể nào nghĩ ra, nguyên nhân lại là một con bé bảy tuổi.

Hai ông anh thích trốn học đánh nhau, chỉ là có một cô em gái có cái miệng quạ đen.

Không thể trêu vào, thực sự là không thể trêu vào.

Cái miệng quạ đen kia quá là ghê gớm.

Cái cây nhỏ bị nghiêng còn có thể bị uốn cho thẳng tắp.

Lý Xuân Hạnh đợi Lâm lão tứ về, liền nói với Lâm lão tứ, con gái mình thi được điểm tuyệt đối hai môn.

Lâm lão tứ vui mừng khôn xiết, bế Lâm Tây Tây lên tung hai lần, làm Lâm Tây Tây ôm cổ Lâm lão tứ cười khanh khách."Không hổ là con gái của ta, đầu óc thông minh, thi được điểm tuyệt đối hai môn nhất định phải có thưởng, con gái ta sau này nhất định có thể làm người làm văn hóa, ta đi tìm bà nội, xin bà thưởng cho con."

Nói xong, lại quay sang nói với Lâm Đông và Lâm Nam: "Hai đứa các con cũng phải học tập cho tốt vào, đừng để bị em gái làm cho tụt lại, mất mặt lắm."

Lâm Đông, Lâm Nam im lặng, so với em gái có hơi khó.

Bọn họ biết rõ tốc độ học của em gái, mỗi khi em ôn tập giống như học chương trình năm hai, bọn họ đều ở đó, cũng cùng nhau học.

Sách năm nhất cô bé đã tự học xong, sách năm hai cũng tự học hơn một nửa, chắc không đến cuối năm đã học xong sách năm hai.

Sau đó thì chính là học kiến thức của năm ba.

Lâm Nam: "..."

Có chút hoảng sợ, hắn học ba năm trời mới học tới năm ba, em gái nửa học kỳ đã tự học tới năm ba.

Đầu óc của em gái rốt cuộc là lớn lên như thế nào vậy.

Đều do một bố mẹ sinh ra, sao khác biệt nhiều vậy.

Lâm Nam khóc không ra nước mắt, là một đứa học sinh kém tiểu học, cố tình có một đứa em gái thông minh hiếu học, mấu chốt là hắn lại còn có tính so sánh, không muốn thua kém em gái, thật là khó khăn quá đi.

Lâm lão tứ hấp tấp đi nói với Lâm lão đầu và Lâm lão thái, ăn nói rất thẳng thắn, hắn ở trước mặt hai người lớn không bao giờ vòng vo, có kiểu người được thiên vị không biết sợ.

Con gái bé bỏng của hắn thi được điểm tuyệt đối hai môn, cả nhà họ Lâm từ trên xuống dưới chưa từng có ai thi được điểm tuyệt đối cả.

Xem con gái bé nhỏ có thông minh không kìa.

Tâm trạng của Lâm lão đầu và Lâm lão thái cũng không tệ, có ai mà không mong con cháu nhà mình có tương lai sáng lạng.

Con cháu càng giỏi, hai ông bà càng có nở mày nở mặt.

Lâm lão thái trực tiếp vung tay, thưởng cho một quả trứng gà luộc, bồi bổ đầu óc.

Lâm lão tứ vui vẻ đi về.

Lâm Đông Chí vẫn luôn để ý tình hình bên này, thấy Tứ thúc đi tới chính phòng, ngồi xổm dưới cửa sổ chính phòng để nghe lén.

Vừa nghe thấy Tứ thúc xin bà nội cho trứng gà luộc.

Lâm Đông Chí không thể chịu được nhất là hai ông bà bất công với phòng Tư.

Chẳng phải chỉ là thi được điểm tuyệt đối hai môn thôi sao, nàng thi được 98 điểm, chỉ sai có hai chữ thôi mà.

Nàng cũng phải có thưởng mới được.

Ông bà không thể bất công.

Trứng gà nhà có bao nhiêu là cả nhà cùng nhau làm việc mới có được, Tứ phòng người được ăn, nhà bọn nàng cũng phải được ăn. Thức ăn cho gà là nàng trộn, giun đất sâu bọ là chị nàng đào bắt.

Không lý gì mà người làm việc lại không đủ trứng gà ăn.

Bà nội thiên vị hết sức, chỉ cho phòng Tư đi nhặt củi cái này để lấp liếm cho người khác.

Việc vặt vãnh trong nhà đều không chia cho phòng Tư.

Lâm Đông Chí đi vào phòng tìm bà nội đòi trứng gà.

Đề văn toán dễ như vậy, nàng đều biết cả, toán thì được trăm điểm, bị trừ hai điểm là do làm sai hai chữ ở bài văn, cứ thế mà mất trắng hai điểm.

Lâm lão thái thấy con cháu gái không gõ cửa xông thẳng vào, trán nhảy thình thịch, "Bà già ta hơi chóng mặt, phải lên giường nằm một lát."

Để lại Lâm lão đầu đối diện với Lâm Đông Chí.

Lâm Đông Chí luôn cảm thấy bà nội đóng vai người tốt, bà của mình đóng vai kẻ ác.

Thực ra ông mình đáng hận nhất.

Nhiều lúc bà nàng ngang ngược hung hăng đều là do ông nàng dung túng mà ra.

Lâm Đông Chí nói bản thân mình cũng muốn ăn trứng gà, nàng thi cũng không kém.

Lâm lão đầu gật đầu, đồng ý sau này ai thi được điểm tuyệt đối hai môn trong nhà đều được thưởng một quả trứng gà.

Trong phòng Tư cũng có con cái đi học.

Chỉ là thành tích đều bình thường.

Lâm Đông Chí dễ dàng lấy được một quả trứng gà, càng quyết tâm theo dõi phòng Tư hơn.

Phòng Tư ăn gì thì nàng cũng muốn, trong phòng Tư có thì nàng cũng phải có, phòng Tư không có nàng càng phải có, ví dụ như tiền.

Lâm Đông Chí rất quyết tâm, bố nàng mỗi ngày đi chợ đen bán vài con cá từ sáng sớm tới tối mịt, kiếm được gần năm đồng, đưa cho mẹ giữ, sau này để nàng dùng làm vốn buôn bán.

Lâm Tây Tây ở bên này không hề biết đến suy nghĩ của Lâm Đông Chí, đơn giản là muốn chèn ép phòng Tư mà thôi, không vội, tương lai còn dài.

Rất nhiều người trong thôn biết Lý Xuân Hạnh may quần áo giỏi, vào đông lại liên tiếp có mấy nhà đến nhờ nàng giúp, Lý Xuân Hạnh tiện tay cũng đều giúp, trước kia nàng không phải người tốt bụng như vậy.

Từ sau khi làm cái giấc mơ kia, Lý Xuân Hạnh luôn muốn làm thêm nhiều việc tốt, coi như tích đức cho con cái.

Nhân duyên của Lý Xuân Hạnh trong thôn lại nhờ đó mà tốt hơn một chút.

Mấy cô thanh niên trí thức nghe được chuyện này, mang theo đồ tìm đến nhờ Lý Xuân Hạnh giúp.

Trong số họ có mấy người gia cảnh cũng không tệ, bố mẹ đều là công nhân viên, mỗi tháng đều gửi tiền và phiếu qua đường bưu điện, đương nhiên là cũng muốn may vài bộ quần áo đẹp...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.