Đám nữ thanh niên trí thức đi cùng có sáu người, trong đó có bốn người muốn may quần áo mới.
Hai người còn lại là đi theo cho vui.
Đây cũng là lần đầu tiên Triệu Tân Vinh gặp Lâm Tây Tây sau lần trước Lâm tiểu cô đưa nàng đến điểm thanh niên trí thức.
Triệu Tân Vinh có quần áo mặc là do khi theo nàng xuống nông thôn chơi đã mang theo áo bông cũ từ nhà tới.
Trong khi Lâm Tây Tây đánh giá Triệu Tân Vinh, thì Triệu Tân Vinh cũng đang nhìn nàng.
Một thời gian không gặp, Triệu Tân Vinh thay đổi rất nhiều, suýt nữa không nhận ra nàng.
Da dẻ Triệu Tân Vinh trông có vẻ tệ hơn trước kia nhiều, rõ ràng bây giờ đang nhàn rỗi, không thể nào có chuyện phơi nắng đến đen như vậy, đám thanh niên trí thức nam ở điểm thanh niên trí thức theo các nam nhân trong đội đi đào mương nước, phơi mưa phơi nắng phỏng chừng cũng không có làn da đen như Triệu Tân Vinh.
Có chút không hợp lẽ thường.
Lâm Tây Tây nghĩ đến gì đó, đột nhiên có chút chột dạ, chẳng lẽ là do nàng ư?
Lần trước nàng cùng tiểu cô đi đến điểm thanh niên trí thức đưa đồ cho Triệu Tân Vinh, nàng nhờ Lâm Tây Tây mua kem dưỡng da.
Lúc đó Triệu Tân Vinh coi thường người nông dân, một mặt nhờ tiểu cô mua hộ, một mặt lại khinh thường tiểu cô. Rõ ràng ở trong phòng cùng người khác nói chuyện vui vẻ, thỉnh thoảng lại truyền ra tiếng cười ha ha, Triệu Tân Vinh nghe thấy bạn cùng phòng nói Lâm tiểu cô đến cũng không thèm để ý, cố ý để nàng cùng tiểu cô đợi ngoài sân rất lâu.
Tiểu cô lại là người có lòng tốt, hoàn toàn không nghi ngờ Triệu Tân Vinh.
Lúc ấy nàng đã tức giận mà nói vài câu.
Trong lời nàng nói có câu Triệu Tân Vinh da đen dài xấu.
Lời của miệng quạ Lâm Nam thì quả là có kinh nghiệm.
Sau này nàng đổi giọng tuy rằng không phải thật tâm, mang theo chút chế nhạo nói Triệu Tân Vinh không xấu da không đen.
Xem ra, vô dụng.
Ngay cả chính nàng cũng không biết câu nào miệng quạ đen của mình sẽ ứng nghiệm.
Không thể khống chế được một chút nào.
Cho nên đôi khi nàng cố gắng nói những điều tốt đẹp.
Chỉ là đôi khi lời nói văng ra nhanh quá, chính nàng đã quên sạch chuyện này.
Cũng do Triệu Tân Vinh bên ngoài một bộ mặt, sau lưng một bộ, nếu thực sự thanh cao thì thôi, nàng còn nể Triệu Tân Vinh là hảo hán.
Khổ nỗi, tâm cơ lại như cái rổ rá, coi người khác là ngốc, còn muốn lừa tiểu cô tiền mua đồ lót, tuy rằng không nhiều, chỉ một hào.
Bây giờ kẹo trái cây một xu một cái, một hào có thể mua mười cái kẹo trái cây, mua đường ăn không ngon sao?
Lần trước Lâm Tây Tây làm Triệu Tân Vinh mất mặt ở điểm thanh niên trí thức, mấy người trong phòng đều ôm nhau thành một hội, duy chỉ xa lánh Triệu Tân Vinh ra ngoài, hôm nay da mặt Triệu Tân Vinh dày mà đi ra ngoài chơi, không ngờ đến vậy mà lại đến nhà Lâm Tây Tây.
Thật đúng là oan gia ngõ hẹp.
Dù Lâm Tây Tây còn nhỏ, đôi mắt kia chớp chớp dường như có thể nhìn thấu lòng người, Triệu Tân Vinh luôn có một loại cảm giác như bị nàng nhìn thấu tâm tư.
Khổ nỗi Triệu Tân Vinh có không ít mưu tính.
Càng bài xích tiếp xúc với Lâm Tây Tây.
Thứ gọi là nhãn duyên thật khó nói.
Nếu có người mà ngay cái nhìn đầu tiên ngươi đã thấy không thoải mái cả người, thì nên tin vào trực giác của mình, hãy tránh xa nàng/hắn ra.
Lý Xuân Hạnh còn muốn làm quần áo cho người nhà và ba đứa nhỏ, sợ không kịp, nên chỉ đồng ý giúp hai người may quần áo.
Nếu làm xong hai việc này, còn thời gian thì sẽ tiếp tục làm cho các nàng.
Mấy người thanh niên trí thức đều rất hiểu ý, nghe Lý Xuân Hạnh nói vậy thì đồng ý.
Duy chỉ có Triệu Tân Vinh bĩu môi, không để ý, cảm thấy Lý Xuân Hạnh là bà cô nông thôn đang làm ra vẻ.
Chuyện gì mà không quan trọng bằng chuyện này chứ.
Trong thôn ai chẳng biết, đám người ở điểm thanh niên trí thức đều là từ thành phố lớn đến, rất biết tiêu tiền.
Sẽ không may không công cho bà.
Triệu Tân Vinh nghĩ như vậy trong lòng, dù sao thì cũng nể mặt Lâm Tây Tây ở đây, đừng thấy tiểu nha đầu kia còn nhỏ tuổi, nhưng miệng thì ghê gớm lắm, Triệu Tân Vinh sẽ không chiếm được tiện nghi đâu.
Lý Xuân Hạnh đồng ý giúp may quần áo, hai người thanh niên trí thức trả thù lao cho Lý Xuân Hạnh năm quả trứng gà.
Hôm nay mang theo hai quả trứng gà để đặt cọc.
Lý Xuân Hạnh lấy thước đo cho hai người, lại hỏi các nàng muốn may kiểu gì.
Mấy cô nương thành thị có tiền, muốn may quần áo mới thì may thôi, gia đình có điều kiện mà.
Tự nhiên không cần phải may rộng thùng thình, chỉ cần vừa vặn một chút là được.
Mấy cô gái 18-19 tuổi thích điệu đà là thường.
Bây giờ tuy rằng không được mặc lòe loẹt nhưng trong điều kiện có thể cố gắng may đẹp mắt hơn một chút, chỗ eo may hơi nhỏ lại, càng lộ đường cong eo.
Mấy thanh niên trí thức xem một lát, trò chuyện cùng Lý Xuân Hạnh, một cô thanh niên trí thức có tết hai bím tóc từ trong túi lấy ra hai cái kẹo trái cây, vốn dĩ muốn tặng Lâm Tây Tây.
Mấy cô thanh niên trí thức này ngày đó đều đã chứng kiến Lâm Tây Tây cùng Triệu Tân Vinh đối mặt oán hận nhau như thế nào.
Cảm thấy tính cách Lâm Tây Tây rất tốt, không thiệt thòi, không sợ phiền phức, con nít nông thôn như cỏ dại, ngoan cường, dù là một khe gạch cũng có thể sinh trưởng, sức sống rất mãnh liệt.
Lâm Tây Tây nhìn Lý Xuân Hạnh.
Sau khi được Lý Xuân Hạnh đồng ý, rồi nhìn thấy bà gật gật đầu.
Lâm Tây Tây nhận lấy, rồi lễ phép nói lời cảm ơn.
Mấy nữ thanh niên trí thức đi rồi, Lâm Tây Tây bóc giấy gói kẹo ra, lắc lư cái kẹo trái cây, vừa nhìn mụ nàng làm quần áo.
Mụ nàng khi may quần áo rất chăm chú, hầu như đã quên cô con gái bé nhỏ bên cạnh.
Chờ đến khi Lý Xuân Hạnh nhớ tới cô con gái bé nhỏ ở bên cạnh, thì bộ quần áo đầu tiên đã cắt xong rồi.
Thấy con gái nhỏ có chút buồn chán.
Lý Xuân Hạnh vào trong tủ tìm mảnh vải cũ và kim chỉ, "Tây Tây đến đây, mụ mụ dạy con thêu hoa, trước dạy con vài cái cơ bản, mụ cũng cỡ tuổi con là bắt đầu học thêu thùa từ bà ngoại rồi đấy."
Lâm Tây Tây đang chán đây, nghĩ thầm, nếu không thử xem, nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi.
Lý Xuân Hạnh không biết dạy trẻ con thế nào, nên trong đầu nhớ lại xem lúc đó mẹ nàng đã dạy cho nàng như thế nào.
Nghĩ một hồi, Lý Xuân Hạnh nghĩ ra, biết phải dạy từ đâu.
Lâm nhị bá nương ngoài cửa thấy mấy thanh niên trí thức từ trong phòng nhà Tứ phòng đi ra, lúc ấy bà đã nhìn thấy thanh niên trí thức nhóm xách đồ tới rồi!
Chờ người đi rồi, không kịp chờ đợi bà gõ cửa nhà Tứ phòng, qua hỏi thanh niên trí thức đến làm gì.
Lâm nhị bá nương vừa vào cửa, thì đã thấy Lý Xuân Hạnh đang may quần áo trên giường.
Bà ta đỏ mắt ghen tị, tiện thể nhìn thấy Lâm Tây Tây nhỏ xíu cầm kim thêu tùy tiện lên mảnh vải."Tứ đệ muội cô giáo Tây Tây thêu thùa may vá đấy à, Tây Tây học đến đâu rồi?""Mới bắt đầu thôi, cái gì cũng không biết." Lý Xuân Hạnh nói.
Lâm nhị bá nương vội vàng nói: "Lập Thu nhà ta đang ở trong phòng đây, Tứ đệ muội à, ta gọi con bé đến cùng Tây Tây học có được không? Hai đứa con nít học cùng nhau thì sẽ nhanh hơn."
Lý Xuân Hạnh hơi giật khóe miệng, bà tính toán này rành rành rắp rắp.
Xem ra mấy ngày nay bà quá dễ tính."Nhị tẩu à, Tây Tây là thấy ta cầm mảnh vải, con bé tự chơi thôi! Lập Hạ có nhị tẩu dạy mà, ta đâu có đủ khả năng.
Thanh niên trí thức trong đội tới tìm ta giúp may quần áo, còn có quần áo của nhà nữa, bận rộn lắm, không rảnh, qua cũng không được đâu.
Nhị tẩu tự biết may quần áo mà, thêu thùa gì thì nhị tẩu đừng nghĩ tới, nhà ta là có truyền thống, chỉ truyền nữ không truyền nam." Lý Xuân Hạnh nói thẳng...
